Nằm trong căn phòng hẹp, quạt treo tường quay đến nản nách nhưng luồng gió thổi ra vẫn cứ mang theo cái nóng nực, ngột ngạt đặc trưng của mùa hạ. Trên bàn học, đống sách vở, tài liệu dày cộp lại một bên, tờ giấy thi thử đại học chỉ mới chấm được nửa bài mà chữ chữ đã bắt đầu nhảy múa lung tung trước mắt Murata. Đầu cậu óc choáng váng, mồ hôi túa ra ướt đẫm lưng áo. Đang giữa mùa hè mà cái điều hòa treo tường bấy lâu nay lại bỗng dưng tắt ngấm, rỉ sét không thèm thèm thở. Nhiệt độ trong phòng cứ thế nhảy vọt lên từng phút một, giết dần chút sức tập trung cuối cùng của cậu.
Tiếng chuông cửa vang lên đúng lúc Murata đang lau vội mồ hôi trán. Mở cánh cửa ra, cậu thấy một bóng người vác theo ba lô đồ nghề cồng kềnh. Đó là Ranran - thợ sửa điều hòa của công ty vừa mới cử lên. Ngay giây phút ánh mắt hai người chạm nhau, Murata như bị người ta tát thẳng vào tai. Đứng hình mất mấy giây, cậu ngơ ngác nhìn theo từng bước chân của cô gái bước vào. Ranran có một nhan sắc thực sự nổi bật, đường nét sắc sảo nhưng lại phảng phất nét đôn dịu rất riêng, khiến Murata vốn dĩ đang nóng hầm hập bỗng thấy một luồng gió lạ thổi qua đầu óc.
Cô cởi bỏ đôi giày ngoài, xắn tay áo phông rộng thùng thình lên trên cùi chỏ rồi cắm đầu vào chiếc điều hòa cũ kỹ. Hè oi bức nhanh chóng biến hai cơ thể thành những giọt mồ hôi lăn tòng tong. Murata ngồi bó gối ở góc bàn, cố dở mắt nhìn ngắm bóng lưng cô cúi cúi xóc xóc dưới ánh nắng chói chang xuyên qua rèm cửa. Áo phông bông vì mồ hôi mà bết chặt vào da thịt, ôm sát từng vòng eo thon đến ngực đầy đặn. Cậu nuốt vội một ngụa nước bọt, cảm thấy con tim đập thình thịch vỡ trần ngực mình vậy.
Và rồi, đúng lúc Murata đang lúng túng không biết nhìn đi đâu cho đỡ trộm vía thì anh chàng học sinh may mắn kia lại bắt gặp một cảnh tượng khiến cậu suýt xỉu tại bàn học. Chị thợ sửa điều hòa vú bự vì thấy quá nóng bức nên đã tháo luôn móc áo ngực dưới lớp áo. Sợi dây quai áo trượt thẳng băng xuống, để lộ đôi tuyết tùng tròn xoe, nõn nà. Cái núm vú hồng hào ẩn hiện sau lớp vải bông mỏng tang, cứ mỗi lần Ranran vươn vai hay hắt hơi là cặp tuyết tùng đó lại rung rinh, nhú lên thách thức ánh nhìn.
Murata như phát điên lên. Cậu ngậm ngực nhìn chằm chằm, đầu óc quay cuồng. Cái quần dài trên người cậu từ từ căng cứng lên một cách thô thiển, một khối u lớn ép chặt vào đùi không chừa lấy một centimet. Nửa thân trên cậu bốc lửa, vừa là vì nhiệt độ phòng, vừa là vì nỗi khao khát nguyên thủy đang từng nhịp đập dữ dội bóp nghẹt tim. Cậu muốn cắm mặt xuống sách vở nhưng cặp mắt cứ tự động đánh lạc hướng xuống dưới chiếc áo phông bồng bềnh kia.
Chẳng thể vờn vuốt cặp mắt được thêm giây phút nào, cậu đành phải khẽ ho khan, chồm người ra phía trước, giọng khản đi vì sự gắt gỏng của ham muốn: Em... em ngồi nghỉ chút đi, đừng làm việc cực thế.
Ranran khựng lại. Cô từ từ quay người, ánh mắt sắc lẹm nhưng lại thoáng qua một chút mồi lửa. Cô không hề tỏ vẻ bực dọc hay e dè, mà trái lại, Ranran rất nhanh cảm nhận được sự cương cứng đang vằn vệt lên trên đùi cậu học sinh. Cô mỉm cười nhẹ nhàng, cất bước đi về phía Murata. Dưới ánh mắt đờ đẫn của cậu, Ranran khẽ xoa xoa lưng, buông giọng trầm trầm: Anh mồ hôi nhễ nhại vậy, chắc là đang nghĩ đủ đường. Để chị giúp anh thoát khỏi thứ nóng nực này trước đã nhé.
Khỏi cần hỏi ý kiến, Ranran đưa tay vuốt ve lên đùi cậu, bàn tay ấm nóng ôm trọn khối u đang cương cứng ấy. Murata rùng mình, một tiếng rên thoát khỏi khe răng. Hành động của cô không dừng lại ở việc xoa nắn ngoài áo, mà bàn tay linh hoạt luồn thẳng vào trong quần cậu. Lần này, sự sung sướng khiến Murata phải nghiêng người ra sau, chân mày nhăn lại nhòe mồ hôi.
Nhưng chừng đó vẫn chưa đủ để hạ hỏa ngọn lửa đang thiêu đốt cậu. Ranran thò lưỡi liếm môi, cúi xuống thì thầm vào tai cậu rằng: Đừng nghĩ đến thi cử nữa, cứ trút hết vào người chị. Lời nói còn chưa rơi xuống đất thì đôi môi nóng bỏng của cô đã phủ ngay lên điểm đỏng đảnh của cậu qua lớp vải. Cô dùng miệng mút mạnh, rồi lại vươn lưỡi quét dọc quy đầu, khiến Murata suýt nghẹt thở. Cậu bấu chặt lấy mái tóc dày mượt của cô, rên rỉ liên hồi trong cổ họng mỗi lần cổ họng cô chạy nhịp nhàng theo nhịp thở.
Nhưng khao khát bấy lâu nay dồn nén đến đỉnh điểm, sự sung sướng từ miệng lưỡi của Ranran chỉ làm cậu càng thêm điên cuồng. Murata lật đật ôm lấy eo cô ngóc đứng dậy, dứt khoát kéo cô lên giường. Tấm lưng trần trơn bóng của Ranran dán chặt vào ngực cậu, mùi mồ hôi hòa lẫn nước hoa thoang thoảng dậy lên một thứ cảm giác thật nồng nàn. Dưới ánh mắt gợi tình tột cùng, Ranran chủ động hất vạt chiếc quần lót mỏng manh qua một bên, để lộ lồn khít rịt, sưng hồng đang rỉ nước lênh láng chờ đợi.
Không chút do dự, Murata dấn thân tiến vào. Cậu cúi xuống, cắn nhẹ vào quai áo ngực của Ranran như một con thú đói khát tìm mồi. Hai cơ thể giao nhau điên đảo giữa trưa hè oi bức. Những cú nhấn sâu, những cú ưỡn mạnh làm cho hai cơ thể va đập vào nhau sầm sập. Môi cậu chạm môi cô, nước miếng trộn lẫn bọt lưỡi chảy nhễu xuống cổ.
Chỉ sau vài phút dập đụng mãnh liệt, tiếng rên rỉ vỡ òa vang ngập cả căn phòng. Murata như muốn bơm hết sinh lực tháng tuổi trẻ vào sâu bên trong cơ thể Ranran. Khi tiếng động cuối cùng cũng lịm dần, cậu gục đầu lên đôi tuyết tùng đầy đặn của cô, thở hổn hển trong cái phòng điều hòa vừa mới được sửa xong. Ranran ôm lấy cậu, vuốt ve mái tóc rối bời, nhếch mép cười mỉm. Mồ hôi vẫn còn lấm tấm trên da thịt, nhưng bây giờ, Murata thực sự có thể tập trung gấp đôi, gấp ba vào những trang sách vở đang chờ cậu phía trước.







