Tập trước
Tập tiếp theo
Tắt đèn
Báo lỗi
8 lượt xem

Cái nắng tháng Sáu oi ả như đổ cả một đống than xuống cái ngổn ngang phòng trọ chật chội của Minh. Chiếc điều hòa cũ kỹ bỗng thở khẽ rồi ngưng hoàn toàn. Trời ơi, trong cái thời tiết đi ngoài 5 phút, đổ mồ hôi cả giờ này! Minh, cậu sinh viên năm nhất mới cập bến thành phố lớn lập nghiệp, lảo đảo đem giường ra chỗ thoáng mát nhất, rồi lục tung khắp góc phòng tìm số điện thoại thợ sửa. Giữa lúc nóng như thiêu như đốt, cái số đầu tiên anh gọi lại... là một người phụ nữ.

Chào em, chị đến sửa điều hòa... Cửa của em đâu ạ? Tiếng nữ trong trẻo, dịu dàng vang lên từ trong cổng.

Minh thở phào, mặt mày đang nhăn nhó vì nóng bỗng bung nở. Chị... thợ sửa? Anh tưởng tượng một chị thợ trung niên, mồ hôi nhễ nhại, nhưng thực tế chị bước vào... ồ! Là một người phụ nữ rất trẻ, xinh xắn, với gương mặt bầu bĩnh, trắng hồng tự nhiên, mái đen óng mướt buông lơi gáy. Nhưng điều khiến Minh... bất giác sững người một chút, không phải nhan sắc, mà là... chị mặc bộ đồ bảo hộ công nghiệp gọn gàng, nhưng dáng vẻ thoải mái lại khiến ngực chị nổi bật một cách tự nhiên, mềm mại dưới vải áo thun trắng. Đó là vẻ đẹp khỏe khoắn, tràn đầy năng lượng, hoàn toàn khác với hình ảnh nữ công nhân anh thường nghĩ.

Em ơi, có bị hỏng gì nặng không chị? Chị cười duyên, đôi mắt tí hon long lanh, cúi xuống kiểm tra chiếc điều hòa cũ kỹ kêu khục khục. Anh thấy chị rất tập trung, đôi tay thon dài, khớp xương rõ ràng mà chắc khỏe, thao tác nhanh nhẹn, chuyên nghiệp. Giọt mồ hôi nhỏ lăn trên thái dương chị, dưới ánh nắng chiếu qua khe cửa, lấp lánh như những viên ngọc nhỏ.

Minh chỉ đứng ngơ ngác, không biết nên giúp gì ngoài việc chỉ tay chỉ chỉ chân. Anh tìm nước trong chai để đưa cho chị, rồi bất cẩn tay run vì chị đang cố gắng lấy một con ốc rơi trong khe máy, bút bi trên tay anh tuột rơi, cạch một tiếng dài dưới sàn.

Em cẩn thận nhé! Chị quay lại, vẫn mỉm cười, không hề trách cứ. Anh vội ôm lấy, cảm nhận cả sự mềm mại... và chắc đặc trưng ấy qua lớp vải mỏng. Lạ khoái cảm, có cả chút ngượng ngùng xấu hổ chợt len lỏi. Th-thưa chị... em... em vụng về quá.

Chị cười khúc khích, giọng dễ thương: Không sao đâu em, chị quen rồi. Cái máy này nó cũng... 'cứng đầu' như một số đứa em hay qu vật lộn đấy! Câu nói hài hước khiến không khí trở nên轻松轻松 hơn nhiều.

Rồi chị lại tập trung. Anh đứng nhìn, cái nóng dường như cũng vơi đi một phần. Chị không chỉ là chị thợ sửa điều hòa, mà còn mang theo một luồng gió mát nhân hậu. Dáng người khỏe mạnh ngực đầy đặn ấy giờ không khiến anh ngượng ngùng nữa, chỉ thấy... một sự ấm áp lạ kỳ. Có thể vì trong cái nóng mất kiểm soát, sự xuất hiện chuyên nghiệp và gần gũi ấy như một cứu cánh.

Xong rồi em ơi! May mà không nặng lắm, chỉ cần thay cái rơ le thổi gió thôi. Chị đứng dậy, giọt mồ hôi nhỏ hơn, khóe miệng vẫn duyệt nụ cười dịu dàng. Nhớ bảo dưỡng máy định kỳ kẻo nóng quá nó 'kiệt sức' đó!

Minh vội lúi húi lấy tiền ra. Chị từ chối một phần số công anh định thêm vì chị thấy mình chỉ làm công việc đơn giản. Khi chị bước ra ngõ, chiếc xe máy nhỏ của chị chùn bước trong cái nắng gắt, nhưng anh vẫn nhìn thấy mái tóc đen óng ả bay trong gió.

Ngồi lại trong phòng mát lạnh bỗng ngột, Minh không chỉ cảm thấy mát mẻ. Cái cảm giác kì lạ, dễ chịu khi được gần chị thợ sửa điều hòa vú đẹp ấy còn lưu lại. Hắn chợt nhận ra, mình hôm nay may mắn thật đấy. May mắn vì được gặp một người phụ nữ đẹp cả về nhan sắc lẫn con tim, may mắn được cảm nhận sự nhiệt tình, chiều chuộng từ một người xa lạ. Cái nóng tháng Sáu tưởng chừng như thiêu rụi mọi thứ, nhưng thật ra, nó cũng có lúc cho ra những món quà bất ngờ. Như cuộc gặp gỡ ngắn ngủi ấy. Như... Minh chợt thấy cuộc sống nơi thành phố lớn này, cũng dịu dàng hơn một chút.

#Dự Phòng
SEXTOP