Chuyến bay đêm hạ cánh muộn, đèn sân bay soi rọi lên gương mặt Iroha vẫn còn phấn khích sau khi ký kết xong bản thoả thuận vàng với nhà xuất bản. Cô từng nằm mơ cũng không nghĩ mình lại có ngày được ngồi đối diện, trao đổi trực tiếp cùng Takuo Takemura – người đàn ông thầm mến bấy lâu nay. Hợp tác suôn sẻ đến mức sếp nữ còn đùa cợt, vỗ vai Takeda cấp dưới đồng hành, nói rằng chuyến đi này may mắn như được thần linh phù hộ. Cô tự hào khoe về tầm nhìn chiến lược, ánh mắt rạng ngời của một nữ quản lý nắm trọn thế thượng phong.
Buổi gặp gỡ giải lao sau đó ở khách sạn năm sao diễn ra sôi nổi. Takeda là người nhạy bén, cứ rót rượu ra ly là lại khen ngợi tài năng đàm phán của cô, khen cô ra dáng một người lãnh đạo sắc sảo, một đóa hồng quyền lực nở rộ giữa thương trường đầy cạnh tranh. Iroha cũng cười tươi, rũ bỏ sự nghiêm nghò của phòng ban, những áp lực từ những bản báo cáo dày cộp dường như tan biến hết trong men rượu. Trong đầu cô văng vẳng giọng rót rà của chồng mỗi khi hai vợ chồng đi tiệc: đàn ông thì uống bia hơi, đàn bà thì ngồi nhường chén, đừng có mà rượu vào lời ra rồi để thiên hạ cười cho. Nhưng đêm nay công việc thành công mỹ mãn, cái nhìn thiện cảm, sự ngưỡng mộ chân thành mà Takeda dành cho cô thì ấm áp đến lạ, nên cô tự an ủi mình và gật đầu nhận ly rượu tiếp. Cô tự nhủ: Chỉ một ly để ăn mừng, chỉ một ly để xả stress.
Uống rồi, vị cay nơi đầu lưỡi bùng thành men say sảng khoái, tự do. Takeda liên tục chạm ly, tiếng động cốc thủy tinh cứ vang lên đều đặn, còn Iroha thì cứ nghĩ mình chỉ đang nâng ly chúc thêm một lần nữa. Nhưng ly này nối tiếp ly khác, những lời khen ngợi dường như có phép thuật, xô đẩy cô vào một cái bẫy ngọt ngào gọi là sự buông thả. Đến khi đầu óc bắt đầu trôi nổi, hoa mắt, tường khách sạn dường như đang xoay vòng, cô mới nhận ra mình đã vượt quá giới hạn. Rượu làm đôi chân kiêu hãnh bấy lâu nay bỗng nặng trĩu, ý thức chìm dần vào một góc tối nào đó. Takeda đành dùng tay đỡ cô, dìu cô loạng choạng ra taxi rồi thẳng tiến về khách sạn đã đặt sẵn.
Đáng lẽ một chuyến đi xa nhà của cô – vốn dĩ là khoảng thời gian hiếm hoi để cô và chồng có không gian riêng sau bao tháng ngày triền miên công việc – phải có hai phòng ngủ riêng biệt. Nhưng đêm nay quầy lễ tân lại khẳng định khách sạn chật khách vì sự kiện lớn, chỉ còn đúng một phòng suite duy nhất với giường đôi rộng thênh thang. Takeda giữ nụ cười chuẩn mực, điềm đạm khi nhận chìa khóa. Anh mở cửa phòng, đỡ Iroha nằm xuống chiếc nệm êm ái. Cô miễn cưỡng nhắm mắt, miệng thì lẩm bẩm chửi rủa cái đầu óc không giữ nổi mình, chửi rủa cái tính cẩn trọng bấy lâu nay đã bị rượu đánh cắp. Chân cô mệt nhoài, mắt nặng trĩu, thế giới giờ đây chỉ là một mớ hỗn độn mùi cồn và ánh đèn vàng ợt chiếu qua rèm cửa mỏng manh.
Takeda điều hoà máy lạnh vặn nhỏ lại, khẽ khàng cởi bỏ cà vạt rồi tháo áo vest. Xoạt... xoạt... Tiếng vải vóc sột soạt đánh thức thêm chút xiu sự tỉnh táo cuối cùng trong người cô. Cơ thể cô đang say mềm oặt, tựa như người mất hết ý chí, mất cả năng lượng của một đại ca phòng ban, còn hắn thì tựa như con sói đã nhịn đói từ lâu, vừa ngửi thấy mùi thịt mềm mại là sẵn sàng xé toạc vỏ bọc.
Takeda vồ lấy cô, hai cánh tay to khỏe khóa chặt thắt lưng cô vào ngực rắn chắc, hơi thở rượu nồng nặc phả vào nhau tạo thành một vòng tròn không lối thoát. Iroha giật mình, bản năng sếp nữ của cô trỗi dậy, cô miễn cưỡng vặn mình, tay cô vô thức đẩy ngực hắn ra. Nhưng tay cô mềm nhũn, cái sức cự yếu ớt làm sao cản nổi một gã đàn ông đang bốc cháy lên bởi dục vọng bị kìm nén từ thuở gặp gỡ. Bất cứ ai tỉnh táo đều biết nên dừng lại, nhưng khi cơn say lên ngôi, mọi ranh giới, mọi nghi thức lễ phép nơi công ty đều bị phá vỡ.
Hắn dùng môi cắn xé, bàn tay to lớn gỡ bỏ những hàng nút áo nhung mong manh, lút sâu vào da thịt cô trong bóng tối mù mịt của khách sạn xa nhà. Cái đêm vốn định dành để ăn mừng, để thăng hoa cùng thần tượng văn chương mà cô thầm thương trộm nhớ bỗng nhiên biến thành một trò chơi dã man chỉ có hai người. Trong đó Iroha chẳng còn là cô sếp quyền lực, người phụ nữ chủ trương mọi cuộc họp, chỉ là một ngọn lửa bị cuốn trôi dưới cơn bão dục vọng của Takeda.
Đêm đó dài vô tận. Sự im lặng của khách sạn xa nhà giờ đây chỉ còn nghe tiếng va đập hỗn độn, tiếng rên rỉ bị nghẹn lại giữa thân thể say rượu và sự tham lam không lối thoát. Sáng hôm sau, trong cơn đau đầu như búa bổ, Iroha tỉnh dậy trong vòng tay của cấp dưới, nhận ra những giới hạn của một chuyến đi công tác đã bị vượt qua mãi mãi, để lại trong lòng một khoảng trống hỗn độn giữa sự phấn khích của bản hợp đồng vàng và sự hối hẹn không thể diễn tả.







