Một buổi chiều yên ắng, khi ánh nắng vừa dịu xuống, căn nhà nhỏ trở nên thật yên ắng. Anh đã đi làm từ sáng sớm, để lại sau lưng mùi cafe phảng phất trong không khí. Cô ở nhà, với mớ công việc nội trợ lặp đi lặp lại mỗi ngày, có lúc cảm thấy như không biết tâm sự cùng ai.
Hàng xóm bên cạnh, một người đàn ông chừng tuổi trung niên, hiền lành và hay trò chuyện. Cô nhìn ra khung cửa sổ, thấy ông đang tưới cây, tay nhẹ nhàng như không muốn làm phiền ai. Một ý nghĩ thoáng qua: Hay là sang chào hỏi, nhân tiện trò chuyện đôi câu? Cô ngần ngại một chút, rồi quyết định khoác áo, bước ra ngoài.
Tiếng gõ cửa nhẹ nhàng. Ông mở cửa, nụ cười thân thiện. Hai người ngồi xuống bộ bàn nhỏ ngoài hiên, ly nước mát, vài câu chuyện về thời tiết, về cây cối trong vườn. Cô thấy lòng nhẹ bẫng, như được sẻ chia. Không phải chuyện gì to tát, chỉ là những điều bình dị, nhưng đủ để xua tan đi khoảnh khắc cô đơn trong căn nhà rộng.
Chồng đi làm, vợ ở nhà mời anh hàng xóm qua tâm sự, không phải để tìm kiếm điều gì xa xôi, chỉ đơn giản là muốn có ai đó lắng nghe, chia sẻ những khoảnh khắc yên bình.







