Tập trước
Tập tiếp theo
Tắt đèn
Báo lỗi
2 lượt xem

Mina nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu để xua đi cái ồn ào đang len lỏi qua lớp trần nhà xốp. Khung cửa sổ xưa cũ chỉ khép hờ, vừa đủ để gió chiều hắt thẳng vào mặt nhưng lại không thể nào dập tắt được những thanh âm phát ra từ căn phòng kế bên. Chồng mải mê làm việc đến mức quay lưng lại với giường ngủ, suốt ngày đêm chỉ biết cắm mặt vào đống tài liệu và những chuyến công tác dài hơi. Ba năm chung sống trong khu tập thể của công ty, tiếng nói của hai vợ chồng ngày càng thưa thớt, còn chuyện chăn gối thì gần như chỉ còn là cái bóng của quá khứ. Mina quá quen với cảnh nằm một mình trong căn phòng tối mù, ôm lấy chiếc chênh vênh mà lòng cứ thế rỗng không.

Khu nhà này cũ kỹ, vách tường lỏng lẻo đến mức tiếng ho một cái cũng bay sang phần đất của người khác. Nỗi bực dọc của Mina cứ thế mà có chỗ để bám víu, trở thành thứ gia vị cay nồng đẩy bản năng lên cao. Umeda, cấp dưới trực tiếp của chồng cô, sống sát vách. Cậu ta sung mãn và ồn ào, hai vợ chồng cứ chiều chiều lại dọn đồ ra giữa phòng, cửa chỉ khép hờ để lưu không gian. Mỗi lần Mina nghe tiếng thở dốc kèm theo những nhịp va đập rền rĩ dội qua bức vách mỏng, da thịt cô lại nổi gai ốc. Tiếng rên rỉ lả lả của cô vợ xóm cứng ngắc như dao cứa, cứ thế kéo ham muốn trong cơ thể Mina trào dâng mãi không ngừng. Ban đầu cô cố nén, sau đó thì ngả mình vào cơn bão dục vọng, tự nhủ rằng mình xứng đáng được sờ chạm, được chìm đắm chứ không phải suốt đời gặm nhấm sự im ắng.

Chiều muộn đó, nắng xiên xiên rọi vào cầu thang han rỉ. Mina đưa tay chỉnh lại cổ áo, soi bóng mình qua tấm gương cũ kỹ rồi bước ra khỏi nhà. Cô nghe rõ tiếng bước chân mình vang lên loạn xạ vì huyết quản đang chạy rạo rực. Cánh cửa nhà Umeda vừa hé mở ra đúng lúc cô vợ vừa khom lưng xách giỏ đi chợ, mái tóc rối bời bay lất phất theo gió. Mina không do dự, chặn lại bằng một nụ cười rạng rỡ đến quên cả thời gian, rồi tự đẩy cửa bước vào.

Bên trong căn phòng nhỏ, mùi mồ hôi pha lẫn xà phòng rẻ tiền vội vã tản đi, để lại một không gian ngột ngạt như muốn bóp nghẹt lấy ai đó. Umeda đứng trơ trơ, ánh mắt tròn xoe mà vẫn giữ vệt lửa hoang dại. Mina không nói nhiều, chỉ khẽ bước tới, vòng tay qua cổ cậu ta, dùng thân hình mượt mà vốn đã từng làm bao người gục ngã để bao vây lấy đối phương. Bàn tay trượt dọc sống lưng, siết chặt rồi lại xoa nhè nhẹ, như muốn bóc tách từng lớp nín nhẫn ra khỏi cơ thể.

Không một lời hứa hẹn, chỉ có tiếng khóa cửa rớt xuống ngắc ngải và tiếng thở dốc bắt đầu tràn ngập bốn bức tường. Mina nhắm mắt lại, để cho lưng cong theo nhịp điệu của cậu ta, để da thịt rạo rực mỗi khi cọ xát vào nhau. Họ cuồng nhiệt đến mức chiếc giường gỗ kêu lên những tiếng vặn mình thảm thiết, tiếng đập cánh tay xuống nệm phập phồng như thúc giục thêm một vòng tâng bốc. Khi chạm tới đỉnh điểm của cơn đói khát, Mina thét lên, tiếng rên thoát ra từ họng nghe dai dẳng, sắc nhọn, tàn nhẫn.

Ngay lúc hai cơ thể đang vắt kiệt sinh lực, ngoài hành lang vang lên tiếng tra chìa khóa lạch cạch. Chồng mải mê làm việc đã về nhà sớm hơn dự kiến, bước chân lảo đảo vì cả ngày chạy ngược chạy xuôi. Mina lim dim mắt, không rời tay khỏi Umeda, tựa như chiếc lá cuốn theo chiều gió. Cậu ta rưng rức đáp lại, hông đẩy mạnh hơn, cho đến khi cả hai cùng rũ rượi xuống giường.

Từ phòng kế bên, tiếng mở cửa phòng ngủ vang lên, rồi là tiếng đặt túi xách xuống đất. Căn phòng vẫn tiếp tục rung lên bởi tiếng va đập rộn ràng, như thách thức sự im lặng đang từ từ lan tỏa ra ngoài. Mina không che giấu, không e ấp, để cho chồng nghe trọn vẹn từng nhịp rên rỉ đĩ thái tha hồ. Đó là tiếng kêu của một người đàn bà lâu ngày khô héo, vừa là mũi tên sắc nhọn đâm thẳng vào lòng tự trọng của người đàn ông suốt ngày chỉ biết cắm mặt vào công việc lầm lũi.

Khi Umeda rời đi, Mina nằm bất động trên võng, lắng nghe tiếng chồng bước ra ban công, tiếng thuốc lá bén lửa trong đêm. Bức tường mỏng vẫn nằm đó, nhưng đêm nay nó đã không còn là thứ ngăn cách hai thế giới, mà là bức chứng minh cho những gì cô dám đánh đổi. Tỉnh giữa đêm khuya, cô mỉm cười, biết rõ rằng từ nay về sau, mỗi khi chồng mải mê làm việc vắng nhà, cánh cửa kế bên sẽ lại hé ra để đón lấy một cơ thể luôn trong tình trạng sẵn sàng bùng nổ.

#Dự Phòng
VLXX