Tập trước
Tập tiếp theo
Tắt đèn
Báo lỗi
10 lượt xem

Hôm nay là ngày kỷ niệm 9 năm ngày cưới của vợ chồng Yu. Bên ngoài, căn hộ của họ tràn ngập màu hồng lãng mạn, Yu đã nấu sẵn nước lẩu và mặc bộ đồ đôi để chờ chồng về. Shinoda – một nhân viên văn phòng tầm thường, tính tình hiền lành đến mức nhu nhược – luôn coi trọng gia đình hơn bất cứ điều gì. Anh mua một đôi vòng tay bạc nhỏ làm quà và ấp ủ hy vọng sẽ có một buổi tối thực sự thuộc về nhau sau những ngày tháng mưu sinh nhọc nhằn.

Tuy nhiên, tàn dư của áp lực công việc lại bám riết lấy anh. Đang trên đường về, Shinoda chạm trán hai bậc thầy tại công ty: ông Nakamura (Giám đốc) và ông Sato (Phó phòng). Hai lão sếp này thuộc mẫu người quyền lực, thực dụng và trú ngụ trong những bộ suit đắt tiền nhưng mang tâm hồn dâm tà, coi nhân viên dưới quyền như những con chó. Họ rủ Shinoda đi ăn mừng một dự án linh tinh ở quán bar.

Shinoda cúi gập người, nở một nụ cười nịnh hót mang tính bản năng: Hôm nay là kỷ niệm ngày cưới của vợ tôi, thưa các sếp... Tôi muốn về sớm nấu lẩu cùng vợ.
Thay vì thông cảm, hai lão sếp trao cho nhau cái nhìn khinh bỉ. Ông Nakamura vỗ mạnh vào vai Shinoda, giọng đe dọa pha chút cười nhạt: Shinoda-kun, bậc trưởng phòng mà cậu mơ ơi mơ mộng ấy không phải tự nhiên mà có đâu. Cậu nghĩ cái vị trí cao sang như tôi đang ngồi là nhờ năng lực ư? Nó là của những kẻ biết chọn thời cơ và... biết đặt lợi ích lên trên cả gia đình.

Đối mặt với sự đe dọa về giấc mộng trưởng phòng – thứ duy nhất Shinoda bám víu để chứng minh mình không phải kẻ vô dụng, cậu ta vứt bỏ mong ước nhỏ bé của mình. Lặng lẽ, Shinoda rút điện thoại, nhắn tin cho Yu: Vợ ơi, công ty có chút chuyện, anh đưa sếp về nhà uống rượu chút rồi sẽ về. Yu, biết tính nhẫn nhục của chồng, chỉ nhẹ nhàng gõ lại: Vợ chờ anh. Món canh đang sôi.

Tại căn hộ của Shinoda, mùi lẩu cay nồng tỏa ra khắp phòng khách. Nhưng bầu không khí hoàn toàn ngột ngạt. Shinoda cúi lún, liên tục rót bia và gắp thịt cho hai lão sếp. Trong lúc nhâm nhi, hai lão sếp bắt đầu mổ xẻ, vùi dập Shinoda bằng những lời lẽ sắc như dao cạo.

Này Shinoda, cậu xem cậu đi đứng ra sao kìa? Trăm công nghìn việc, cậu làm được cái tích sự nào ngoài việc chạy đi chạy lại pha trà, in tài liệu và cúi đầu khi ai đó hô lên không? Nếu không có chúng tôi kéo cậu lên, cậu chỉ là một thằng vô hình nơi cái văn phòng kia mà thôi.

Shinoda cắn răng đến bật máu trong miệng nhưng đôi tay vẫn liên tục run rẩy rót rượu. Anh không dám ngắt lời, không dám phản bác. Anh nhìn Yu – vợ cậu đang ngồi thẫn thờ ở góc sofa, ánh mắt chất chứa sự xót xa nhưng lại bất lực. Trong mắt lũ sếp dâm tà, Yu chính là thứ chiến lợi phẩm dễ dàng nhất nhăm vào khi họ muốn trừng trị sự bất tu mệnh của Shinoda.

Sau khi bữa tiệc kết thúc, rượu cũng đã ngà ngất. Ông Sato vỗ đùi đánh bụp, ra hiệu Shinoda đi rút tiền. Có cái gì nhậu nhẹt thêm không, Shinoda? Ra quán cóc góc đường kia mua hộ tao điếu thuốc lá đắt tiền nhé.

Shinoda ngơ ngác, nhìn vào đồng hồ đã quá khuya. Nhưng ánh mắt sắc lạnh của ông Nakamura quét qua khiến cậu ta phải cúi gập người, vội vàng lấy áo khoác lao ra ngoài trong đêm lạnh giá. Sự vắng mặt của Shinoda là tấm vé thông hành cho những con thú đeo cà vạt kia.

Căn phòng đột nhiên vắng bóng người chồng. Ông Nakamura từ từ buông kính rượu, ánh mắt dính chặt vào Yu. Này Yu-san, Shinoda-kun đúng là một thằng đàn ông vô dụng. Một người chồng không thể bảo vệ chính người vợ của mình thì anh ta còn giữ chức trưởng phòng để làm gì? Để làm mồi cười cho tụi này chứ gì. Hắn ta bước tới, chặn lối đi của Yu, bàn tay thô ráp nắm lấy cằm cô, ép cô phải ngước nhìn lên cái trần nhà.

Chúng ta có một thỏa thuận nhỉ? Ngày mai ông chồng nhu nhược của em sẽ nhận được giấy bổ nhiệm. Căn nhà này sẽ được đổi lấy một tấm séc béo bở. Nhưng đổi lại, đêm nay... em sẽ thuộc về tôi. Dùng thân thể để cảm ơn cái ghế của chồng em.

Yu khóc thét, đẩy ra, kháng cự. Cô gọi chồng, nhưng không có tiếng đáp lại. Bị dồn vào đường cùng, trước sự đe dọa tàn nhẫn về tương lai của chồng – thứ duy nhất giữ Shinoda không bị đẩy vào vực thẳm – Yu gục xuống. Nước mắt lưng chừng, cô miễn cưỡng gỡ bỏ quần áo, trở thành nô lệ tình dục cho tên giám đốc dâm đãng ngay trên chiếc sofa mà ngày hôm trước cô đã ngồi gói quà, chính chiếc nệm mà đêm qua cô đã nằm ôm chồng ngủ. Tiếng rên rỉ của Yu hòa lẫn với tiếng cười khoái trác của kẻ xâm lược, tạo nên bản giao hưởng tàn nhẫn nhất của đêm kỷ niệm.

Màn đêm buông xuống. Yu mặc lại quần áo trong im lìm, toàn thân bầm tím và mang trong mình dòng tinh trượng của kẻ thù. Shinoda trở về sau khi mua thuốc, nhìn thấy vợ ngồi thẫn thờ, mắt sưng vù, nhưng cậu chỉ ngậm ngùi cho rằng vợ mệt mỏi vì chờ đợi. Không một câu chất vấn. Không một giọt nước mắt rơi từ phía người đàn ông nhu nhược. Họ lên giường, ôm nhau ngủ quên đi cơn ác mộng ban đêm, hi vọng mai sẽ là ngày mới.

Tuy nhiên, khi đồng hồ điểm 2 giờ sáng, tiếng chuông cửa reo vang. Đứng ở đó không ai khác ngoài hai lão sếp dâm tà. Shinoda mở cửa, ánh mắt vẫn còn ngái ngủ. Thưa các sếp... làm ơn, đêm nay.... Ông Nakamura không nói lời nào, chỉ giơ ngón tay ra hiệu im lặng.

Hai kẻ cường quyền dọn đường hung hãn bước thẳng vào phòng ngủ. Shinoda bị lôi ra góc phòng, ép phải ngồi im trên ghế sofa, đôi mắt bịt kín, bắt buộc phải làm người chứng kiến tàn khốc nhất. Trên giường, vợ cậu đang run rẩy. Ông Sato và ông Nakamura lần lượt cởi bỏ quần áo, giày bốt, vây hãm Yu như những con thú hoang.

Yu gào thét, đạp đá, cào cấu nhưng sức lực của một người phụ nữ làm việc văn phòng không thể chống lại hai gã đàn ông. Họ không chỉ tàn phá thân thể cô hàng loạt tư thế tàn dã – trên giường, dưới gối, trong bóng tối – mà họ còn nhắm thẳng vào cái lõi sinh lý sâu kín nhất của cô. Khi lên đỉnh của sự bạo ngược, ông Nakamura rút người ra, hai tay ấn chặt hông Yu xuống tấm nệm, phóng thẳng dương vật vào tận tử cung đang co thắt của cô, phun trút trọn vẹn dòng tinh trục nóng rực vào bên trong.

Từ giờ trở đi, mỗi giọt máu trong bụng em đều mang dòng máu của tôi. Đó là cách tôi đảm bảo Shinoda-kun sẽ mãi mãi là chó cưng của chúng tôi.

Trong khi đó, Shinoda ngồi bất động. Đôi vai cậu rũ xuống, đôi tay bấu chặt vào ghế đến mức trắng bệch. Mồ hôi lạnh chảy dài trên trán, nước mắt không chảy ra ngoài mà tuôn ngược vào trong tim, hóa thành mảnh thủy tinh đâm vào từng nhịp đập. Cậu nhìn vợ – người phụ nữ cậu yêu thương nhất trên đời – đang bị vùi dập, bị cưỡng hiếp và bị đánh dấu thuộc quyền trước mắt mình. Nhưng cậu không dám hét lên, không dám lao vào xô xát. Sự im lặng của Shinoda là chiếc nắp bịt kín sự vô dụng của hắn, là bản hòa ca nô lệ dành cho những kẻ chủ nhân dâm tà.

Khi xong việc, hai lão sếp mặc lại đồ vest chỉnh tề, vươn vai ngáp ngóy. Họ bước ra cửa, vỗ nhẹ vào má Shinoda đang run lên bần bật, để lại một câu cười khẩy: Chào buổi sáng, Shinoda-kun. Nhớ nấu bữa sáng thật nóng cho vợ đấy. Có thể cô ấy cần chút gì đó sau đêm nay. Rồi họ đóng cửa lại, để lại Shinoda và Yu chìm trong tĩnh lặng của một địa ngục trên mặt đất.

Vòng tay bạc vẫn còn trên cổ Yu, nhưng giờ đây, mỗi lần chạm vào nó, Yu đều cảm nhận được mùi đàn ông xa lạ lẫn máu tươi. Chồng nhu nhược vẫn còn ở đó, nhưng linh hồn anh ta đã chết ngay trong đêm kỷ niệm thứ chín, đánh đổi bằng một tương lai hư ảo và sự an toàn tạm bợ cho người vợ tội nghiệp của mình.

#Dự Phòng
VLXX