Trong ngôi trường nhỏ xinh giữa lòng thành phố, có một cô nữ sinh sở hữu nhan sắc khiến bao người phải ngẩn ngơ. Gương mặt thanh khiết của cô như hoa anh đào mới nở, đôi mắt trong veo, và nụ cười tỏa nắng ấm áp mỗi khi vô tình chạm phải ánh nhìn của ai đó. Dáng người mảnh mai nhưng lại vô tình mang nét yểu điệu nữ tính, khiến mỗi bước đi đều trở nên nhẹ nhàng, duyên dáng.
Bạn bè trong lớp không chỉ xem cô như hoa khôi, mà còn gọi thầm bằng những cái tên trìu mến vì sự dịu dàng và vô tư của cô. Ngay cả những thầy cô giáo cũng không khỏi lúng túng mỗi khi cô hồn nhiên hỏi bài, bởi ánh mắt trong trẻo ấy dường như làm lu mờ mọi giới hạn. Chỉ cần một cử chỉ vô tình, chẳng hạn như buộc lại mái tóc dài, hay chỉnh lại cổ áo sơ mi, cũng đủ để những ánh mắt tò mò dán chặt vào cô.
Nhưng có lẽ chính sự ngây thơ ấy lại vô tình trở thành tấm vé mời cho những kẻ tò mò. Cô vốn không hề để ý, thậm chí còn thoải mái chia sẻ với mọi người xung quanh, khiến không ít người hiểu lầm rằng đó là tín hiệu đồng ý. Các bạn nam trong lớp thường xuyên tụ tập bàn tán, thầm ước được một lần trò chuyện riêng với cô, được nghe giọng nói ngọt ngào của cô trong một khoảnh khắc nào đó.
Thậm chí thầy giáo thể dục, vốn được xem là mẫu mực, đôi khi cũng không giấu được vẻ ngượng ngùng khi vô tình bắt gặp cô trong bộ đồng phục thể thao. Còn thầy chủ nhiệm, vốn nghiêm khắc, cũng bỗng dưng trở nên dễ tính hơn mỗi khi cô nũng nịu xin phép ra về sớm.
Dẫu vậy, tất cả chỉ là những rung động thoáng qua của tuổi trẻ, những khoảnh khắc nhỏ trong cuộc sống học đường vốn nhiều mộng mơ và khờ dại. Với cô, mọi thứ vẫn trong sáng như những cánh hoa anh đào lặng lẽ rơi, đẹp đẽ nhưng cũng dễ vụn tan khi gió thổi qua.







