Bình minh ở Tokyo lạnh lẽo và đầy những gợn sương mờ ảo, nhưng không lạnh lẽo bằng cái nhìn mà Aozora phải hứng chịu từ đám sinh viên xung quanh. Tính từ lúc còn ở quê nhà lên, cái mác đĩ như một cái bóng đen dính chặt vào gót chân cô. Lũ hàng xóm láng giềng từng rỉ tai nhau, kể những thằng đã từng bị cô mồi chài, bị cô dùng vài cái chớp mắt, vài cái liếc môi mờ ám để lừa trúng thòng lọng. Thằng này cũng chẳng khác thằng kia, cuối cùng đều ngã gục, cạn kiệt dưới thân cô rồi lại rời đi như những kẻ hề.
Lên thủ đô để học đại học, Aozora tự hứa với lòng mình rằng sẽ thay đổi. Cô ngắm nhìn bóng lưng điển trai của Matsumoto-kun – anh chàng cùng khóa ngồi ngay bàn kế bên – và thấy lòng rộn rã. Lần này sẽ khác, cô tự khẳng định. Cô sẽ nghiêm túc, sẽ ngoan ngoãn, sẽ dùng tình yêu chân thành để bọc lấy trái tim khô khan của hắn. Nhưng cái nết đĩ điếm nó giống như thứ nghiện ngập vào máu thịt, muốn gạt đi thì rạch da rách thịt, đau đớn vô cùng.
Đám bạn trong lớp rủ nhau kéo đến căn hộ của Tsukasa ăn mừng sinh nhật. Tiếng cười nói vang vội, lon bia mở nắp xì xèo rồi dội thẳng vào đầu. Tsukasa vốn là đứa lắm mưu nhiều kế, thấy Aozora ngồi im mà ánh mắt vẫn liếc vào ngực ngực mông mông bọn con trai, hắn bèn lật đít vỗ vai cô, dụ dỗ: Ních đi mua thêm thùng bia ngon ở ngoài kia với anh đi, trong này hết sạch.
Đêm đã khuya, con ngõ vắng lặng lẽ tiếng bước chân. Tsukasa nhếch mép, định phang một câu trêu ghẹo rẻ tiền cho vui miệng, ai ngờ chỉ mới buột miệng khen chị Aozora hôm nay nhìn dễ thương quá nhỉ, thì lập tức con quỷ đánh thức. Đứa con gái đứng trước mặt hắn bỗng cụp đuôi, mắt long lanh nước, đôi môi mấp máy run rẩy như đứa con nít sợ sệt. Bẫy tào lao ấy mà Tsukasa dính nguyên vẹn.
Về đến phòng, hắn chưa kịp cởi giày thì đã bị Aozora ôm chặt lấy cổ. Cô rên rỉ, làm bộ mặt ngây thơ đến tội nghiệp, thì thầm van nài: Anh ơi... lần đầu tiên của em... anh dạy em trở thành người phụ nữ thật sự đi mà...
Tsukasa bật cười khẩy trong họng. Thế là xong, cơn say của hắn cộng với máu đĩ đó đã thắng lý trí. Hắn đút vào, và ngay lập tức nhận ra mình đã sa lầy vào một cái ma trận tình dục không lối thoát. Aozora vốn dĩ đâu phải gà mờ gì chuyện phòng the, cô giả vờ ngây thơ để gạ tình trai một cách lão lả đến rợn người. Cứ ngỡ là dạy dỗ, nào ngờ Tsukasa bị cô thao túng tư thế tàn nhẫn. Những cái co thắt của cô siết lấy hắn cứ như cái cổ tay thép của một bà trùm buôn bán, vắt kiệt sức lực đến giọt cuối cùng. Rồi thì những tư thế mà Tsukasa nghĩ đời này chỉ có trên mấy cuốn phim người lớn, Aozora lại lật nhào, xoay vẹt hắn như đứa trẻ tập tành xếp hình. Rên rỉ thì thật, run rẩy thì thật, nhưng cái sự điêu luyện trong từng cú đẩy hông, từng cái hít thở chảy ra dọc theo đùi hắn thì rõ mồn một là của một con đĩ chính hiệu đã lau sáo chục cái giường. Hắn sụt mất mấy cân chỉ sau một đêm nằm dưới thân cô, cảm giác xấu hổ và sung sướng đan xen đến nỗi sáng hôm sau lê cái xác ra vòi nước hơ cho lạnh đầu óc mà vẫn thấy ảo.
Nhưng Tsukasa nào phải ngoại lệ. Xóm trọ này, lớp học này, rồi những quán bar tối đen đi vào đến tận cùng kia, đàn ông cứ thế lần lượt đổ gục dưới tấm lưới của cô. Với Aozora, chuyện tắt đèn cắm cắm rồi trao nhau ân ái nó dễ dàng như việc hít thở. Đứa muốn tình chăng? Cô cho. Đứa nứng? Cô cũng đáp ứng. Không cần lời nói hoa mỹ, chỉ cần một cái chạm môi, một cái trượt tay ngang đùi là đủ để lũ đàn ông ngây ngất cắm mặt xuống giữa hai chân cô để mài sập nát.
Căn phòng trọ tối om, tiếng chành chạc của thịt đập vào thịt vang lên đều đặn cùng tiếng rên rỉ giả dối. Aozora đang nằm dưới thân một thằng bạn cùng tổ, cười khúc khích trong màn đêm, tay sờ soạng vuốt ve gương mặt hắn. Nhưng giữa lúc đục tối, tiếng điện thoại réo vang lên trên bàn cạnh giường. Cô vội vàng mặc xống, bước chân ra ban công tầng hai hít một hơi dài. Đêm Tokyo lộng gió, lạnh buốt. Từ xa, cô nhìn thấy đôi nam thanh nữ tú đang nắm tay nhau, vừa đi vừa cúi đầu cười nói dưới ánh đèn đường ấm áp. Đó là Matsumoto-kun và Mikey-san. Anh ta đã bỏ lại lời hứa của cô phía sau, bỏ lại cái sự nghiêm túc mà cô từng rêu rao để thả mình theo dòng đời vô tình cùng một cô gái khác.
Aozora cười lớn giữa đêm khuya, nước mắt chực trào mà nỗi cay đắng thì đọng lại ngút ngàn nơi đáy mắt. Cô nuốt trọn sự nhạt nhẽo ấy vào trong, kéo vạt áo khoác sát người lại, sẵn sàng quay về căn phòng tối tăm để lại đón lấy một thằng đàn ông mới. Cuộc đời thì vẫn phải tiếp diễn, và bản chất đĩ điếm trong cô thì vẫn đang đói khát.







