Cô hàng xóm dâm đãng và cậu thanh niên may mắn – hai cái tên mà tôi tự gán cho hai con người đang định đoạt sinh mệnh tình dục của nhau trong tòa chung cư cũ kĩ này. Cặp vợ chồng mới dọn tới căn hộ ngay phía đối diện, nhưng thực chất chỉ có một người làm lung lay cả căn phòng của tôi. Người vợ thì đẹp đến độ mỗi lần kéo rèm ra là tôi lại tự nhủ không được nhìn, nhưng đôi chân mắt cứ bám chặt vào bóng dáng ấy như cái gai trong tim. Cô ấy đi lại, pha chế cà phê, đứng ngắm nắng, và tôi thì đứng im phía góc khuất hít thở từng chút không khí lẩn khuất qua tường ngăn. Từ ngày có người đẹp bên kia hành lang, trái tim tôi như bị trói vào dây leo, càng cố gắng bứt ra lại càng siết chặt.
Rồi thói quen nhìn trộm qua ô cửa sổ cũng thành nỗi nghiện ngập không khác gì thuốc lá mỗi buổi chiều. Tôi rình xem cô ấy tưới hoa ban công, ngồi cắt móng tay giữa ánh hoàng hôn, hay bất cứ cử chỉ vụn vặt nào mà bình thường chẳng ai buồn để ý. Nhưng cái ngày định mệnh ấy lại lòi ra một bước ngoặt không ngờ. Trời trở nóng, cô ấy cởi bỏ lớp áo ngoài, lôi váy ngủ mỏng tang ra thay. Tôi đứng sững sờ khi lớp vải buông xuống vừa đủ để phơi bày đường cong hoàn hảo tuyệt luân. Da thịt căng bóng, eo thon lưng ong, đôi chân dài thẳng tắp như những bức tượng điêu khắc sống động nhất mà ông trời ban tặng. Cảnh cô ấy thong thả soi gương, xoa vuốt chính bản thân mình cứ kéo dài mãi trong tầm mắt. Tôi quên thở, quên gõ cửa, quên luôn cả nỗi sợ hãi đang bám rễ vào gót chân.
Cho đến khi đôi mắt cô ấy chạm thẳng vào tôi. Không phải cái nhìn giật mình hay hờn dỗi, mà là sự chạm mặt lạnh lùng đến từng chiều milimet. Cổ họng tôi khô khốc, đầu óc quay cuồng như bị nhốt trong máy sấy. Chỉ còn vài bước chân là cô ấy sang tới cửa, tôi định lùi lại gục ngã, định thú nhận tất cả và nhận nốt cái bạt tai trời đánh. Nhưng ngón tay cô ấy đã vẫy rất chậm, ra hiệu như thể đang gọi một đứa cháu ngoan về ăn cơm. Bước chân rệu rã đưa tôi về trước mặt cô ấy. Tôi cúi gập nửa người, xin lỗi như thể phạm phải tội ác hình sự, nằng nặc hứa sẽ làm bất cứ việc gì để đền bù sự ngớ ngẩn của mình.
Dường như cô ấy đã đợi cái khoảnh khắc này từ lâu lắm rồi. Không hề nổi giận, cũng chẳng có bóng dáng lực lượng chức năng nào. Cô ấy chỉ mỉm cười nửa úp mở rồi buông lời khiến tôi nghĩ mình đang say sâu trong một giấc mơ bạo lực: “Cùng tập làm tình với tôi nhé?”. Hơi thở tôi lùi lại mấy nhịp, nhưng gò má cô ấy nóng rẫy, ánh mắt dâm đãng ghim chặt lấy phản ứng của tôi. Rồi sự thật hiện ra rõ như trời đổ. Chồng Konomi-san – người đàn ông mà tôi lờ lững thấy đi vắng vào những giờ nghỉ trưa – không hề đặt nặng chuyện chăn gối của vợ. Dù cho cô ấy có cố tình mặc váy mỏng, có kiếm cớ gợi tình trêu chọc, người đàn ông kia vẫn nhàn nhã với những niềm vui khác của cuộc sống.
Chính vì thế, người vợ dâm đãng đối diện đã biến tôi thành phao cứu sinh cho những nỗi khao khát dồn nén. Lại bảo là “tập luyện” cho hay, cô ấy bắt tôi học thuộc từng tư thế, bắt tôi nhắc lại nhịp thở, bắt tôi đong sức mạnh để cô ấy mang lại thêm sung sướng cho chồng trong những đêm quan hệ sắp tới. Tất nhiên là thứ “tập tành” ấy chẳng bao giờ chạm tới giường của Konomi-san. Nó cứ ở lại căn hộ của tôi, trong bóng tối kéo rèm kín. Chúng tôi làm tình liên tục với chiếc cớ ngớ ngẩn ấy: cô ấy thử cách cưỡi ngựa, thử tư thế đứng tựa tường, thử nhịp điệu chậm rồi đột ngột bùng nổ. Cô ấy sưng hồng cả đôi môi vì đọng lại quá nhiều hơi thở của tôi, và bản thân tôi thì nốc hết cạn sức lực chỉ để nghe tiếng rên thoát ra từ kẽ răng người phụ nữ ấy. Cô ấy làm tình với tôi nhiều hơn với chồng, nhiều đến mức hai từ “chồng Konomi-san” dần biến thành một trò cười nhạt nhẽo.
Có những buổi cô ấy nhắn tin khi tôi đang nấu ăn: “Chồng tôi đứng ngoài cửa sổ rồi, anh sang phòng em nhé?”. Tôi nhìn sang căn hộ đối diện, thấy bóng người đàn ông đang cặm cụi đọc báo như chưa hề có cuộc đời. Vậy là tôi mở khóa cửa, để người vợ dâm đãng kéo xệ váy lên và dập tan mọi khoảng cách cuối cùng. Mặt tiền bình tĩnh đến mức vô hồn của anh chồng kia chẳng thể cản nổi nhịp rung lắc của hai cơ thể lồng vào nhau. Cô hàng xóm dâm đãng và cậu thanh niên may mắn cứ đan xen nhau giữa tiếng cười khúc khích và va đập da thịt, giữa tiếng rên rỉ bịt chặt miệng và nhịp thở hổn hển như trút bỏ mọi thứ âu lo cuộc đời vào những phút ngắn ngủi đan xen.







