Tập trước
Tập tiếp theo
Tắt đèn
Báo lỗi
9 lượt xem

Yudzuru, chàng sinh viên năm hai trường Đại học X, vốn dĩ là người khá bình thường. Anh học hành trung bình, có một vài người bạn thân, và quan trọng nhất là đã có người yêu – Minami, một cô gái dịu dàng hay quan tâm đến anh. Về bên ngoài, Yudzuru gầy gò, đeo kính cận, và đặc biệt là có người yêu nhưng nhút nhát đến mức đáng thương. Nhút nhát không chỉ khi nói chuyện trước đám đông, mà còn trong những khoảnh khắc riêng tư nhất, nhất là khi chuyện phòng the được đề cập. Lần đầu tiên Minami gợi mở về việc muốn đi xa hơn, Yudzuru suýt ngất, mặt đỏ bừng chỉ biết lắc đầu ngượng nghịu. Sự bối rối và thiếu tự tin ấy cứ ám ảnh anh, trở thành một nỗi ám ảnh âm ỉ anh không dám thú nhận với ai.

Thế giới của anh dường như chỉ xoay quanh sách vở, việc làm thêm part-time ở quán net, và Minami. Nhưng càng gần cô, càng muốn chứng tỏ mình là một người đàn ông đủ đầy, nỗi bất lực về kinh nghiệm và kỹ năng tình dục lại càng trở thành cơn ác mộng. Anh bắt đầu tìm kiếm sự giải pháp nhanh nhất, tột cùng đến mức có nguy cơ hủy hoại mọi thứ.

Sau nhiều đêm trằn trọc trên mạng, lướt qua những quảng cáo khoe khoang của các pink salon, lòng tự trọng Yudzuru bị lấn át bởi sự tuyệt vọng. Anh quyết định đến một nơi như vậy trong một buổi tối thứ Bảy khuya. Một quyết định dại dột, ngu ngốc, nhưng lại là cánh duy nhất anh thấy để phá vỡ bức tường nhút nhát bao vây mình.

Pink salon có ánh neon hồng hớt, tiếng nhạc du dương và mùi nước hoa quyến rũ khó tả. Yudzuru ngồi bần thần trong góc, cái đầu óc trống rỗng, tay chân lạnh toát. Anh chỉ muốn có một trải nghiệm, một bài học thực tế để không còn ra nông nỗi khi ở bên Minami. Sau khi chọn một gói dịch vụ và được một cô gái lạ dẫn vào buồng kín đáo, anh tim đập thình thịch, cảm thấy như mình đang sắp phạm phải một tội lỗi không thể cứu vãn.

Khi cánh cửa phòng mở ra và cô gái bước vào, ánh đèn mờ trong phòng dường như như tắt hẳn với Yudzuru. Gương mặt đó... Không thể nào nhầm được! Đó là Miru. Cô gái cùng lớp, người có tính cách anh không thích chút nào – sắc sảo, đôi khi vô tình châm biếm, luôn tỏ ra đờ đẫn với những cuộc trò chuyện không thiết thực. Miru, với lớp trang điểm đậm hơn thường ngày và chiếc váy ngắn táo bạo, hoàn toàn đối lập với hình ảnh cô học trò quen thuộc trong giảng đường. Yudzuru suýt hét lên. Ngón tay anh tái mét, môi run rẩy nhưng không phát ra tiếng.

Sao... sao lại là cô? - Anh cố gọng nói, giọng ngập ngừng.

Miru cũng sửng sốt một giây. Ánh mắt cô đột nhiên căng thẳng, sự chuyên nghiệp trên gương mặt mờ đi, chỉ còn lại sự lúng túng rõ ràng. Cô nửa bước lùi lại, cái nhìn pha trộn giữa ngạc nhiên và sợ hãi. Yudzuru...? Sao... sao lại là cậu? - Giọng cô nhỏ lại, mang hỏi đáp.

Trong khoảnh khắc định mệnh ấy, Yudzuru thấy rõ sự méo mó trong quyết định của mình. Không chỉ là sự xấu hổ, mà còn là sự phản bội tiềm tàng với Minami, và giờ đây là với chính bạn học. Nhưng khoảnh khắc ấy cũng là sự giải thoát. Anh được chứng kiến một Miru hoàn toàn khác – không phải cô gái không thích, mà là một con người đang gồng mình chống chọi, với đôi mắt mệt mỏi và sự nguội lạnh cố nén.

Lòng tự trọng còn sót lại khiến anh không muốn đối mặt. Anh vừa định đứng dậy bỏ đi, thì Miru đã bước tới, đặt một tay nhẹ lên cánh tay anh. Đừng đi, - Cô nói, giọng thấp hơn, không còn sắc sảo mà đầy vẻ mệt mỏi. Ở đây thôi... cậu không nói ra ngoài mọi chuyện nhé? Và chúng ta coi như chưa từng gặp nhau ở ngoài. Cô nói điều đó không chỉ để giữ bí mật, mà như thể cầu xin một sự im lặng tạm thời giữa cái hỗn loạn ngoài kia.

Yudzuru ngồi phịch xuống ghế, cảm giác tội lỗi và thèm khát gì đấy kịch tính trong tâm hồn. Anh gật đầu, không dám nhìn thẳng vào cô. Miru thở phào nhẹ một tiếng, rồi bắt đầu công việc với sự cứng nhắc nhất có thể. Yudzuru, trong cơn mộng mị và đau khổ, chỉ tập trung vào việc vượt qua nó, một cách vội vã và rời rạc. Đối anh, đây không phải là ân huệ tình dục, mà là một cuộc trao đổi tàn nhẫn. Anh có được sự giải quyết tạm thời cho nỗi đau thể xác và sự bất an về kinh nghiệm. Còn Miru, trong cái giam cầm của mình, có được những đồng tiền và sự im lặng của một linh hồn ngây thơ đang chới với.

Sau khi kết thúc, Yudzuru vội vàng rời đi, không một lời chào. Ánh sáng sáng ngoài phố khiến anh chói mắt, trái tim nặng trĩu. Quay về ký túc xá, anh nhìn vào hình ảnh vui tươi của Minami chụp chung trong điện thoại. Nỗi dằn vặt bắt đầu xâm chiếm: Liệu anh có thể đối mặt với Minami? Liệu anh có thể một ngày nào đó trả lời câu hỏi của cô về quá khứ của anh? Và quan trọng hơn, anh đã vô tình xóa tan hình ảnh một cô bạn học, để thay bằng một ký ức đen tối, bằng việc chàng trai tìm đến cô bạn học làm gái điếm như một con đường để cứu rỗi sự yếu đuối của chính mình. Miru... giờ đây là ai trong mắt anh? Một nạn nhân? Một kẻ đáng khinh? Hay chỉ đơn giản là một người mà anh đã thấy quá nhiều vết thương trong một đêm định mệnh? Câu trả lời còn bơ vơ, như chính con đường anh đã chọn.

#Dự Phòng
SEXTOP1