Yua từng tự hào về sự chuyên nghiệp của bản thân, nhưng sự hiện diện của trưởng phòng Kentaro luôn khiến cô cảm thấy ngột thở. Anh ta độc đoán, hay soi mói, và thói quen khó chịu nhất của Kentaro là dùng ngón tay thô ráp nhổ nước bọt để lật giấy tờ, chấm mực, hay bẻ mép hồ sơ trước mặt cấp dưới. Mỗi lần như vậy, Yua cảm thấy lòng tự trọng của mình bị xát muối.
Điểm giới hạn đã đến. Trong một ngày kiệt sức sau khi bị Kentaro mắng mỏ vì một lỗi sai nhỏ, Yua tìm đến một chuyên gia tâm lý. Bác sĩ đưa ra lời khuyên bất ngờ: Đừng nhìn vào mặt trái của anh ta. Hãy tìm một sở thích chung, một sợi dây liên kết vô thưởng vô lỗi để phá vỡ bức tường này. Nếu không, hãy buông xuôi. Yua quyết định thử một lần cuối. Cô xin tham gia chuyến công tác cùng Kentaro. Nếu sau chuyến đi này họ vẫn là kẻ thù, cô sẽ nộp đơn xin thôi việc.
CHUYẾN ĐI CÔNG TÁC VÀ CHỐT LẠI THỎA THUẬN
Chuyến đi căng thẳng hơn dự kiến. Kentaro vẫn là một người sếp khó tính trên bàn đàm phán. Nhưng khi đối diện với đối tác, Yua bất ngờ thấy được cái nhìn sắc bén và bản lĩnh lèo lái của anh. Thỏa thuận được ký kết thành công trong tiếng vỗ tay. Tối hôm đó, tiệc ăn mừng diễn ra trong một khách sạn hạng sang. Kentaro gọi Yua ngồi cạnh để chúc mừng nỗ lực của cô. Chai rượu vang đỏ cứ thế cạn dần. Kentaro đổ rượu liên tục, những lời nói gợi mở và ánh mắt đắm chìm vào cô khiến phòng ăn ấm đến ngột ngạt. Yua vốn có sức chứa rượu yếu, sau vài ly, thế giới xung quanh bắt đầu quay cuồng. Ý thức dần chìm vào bóng tối, cô chỉ nhớ mình được Kentaro ôm ấp dịu dàng trước khi gục đầu vào ngực anh.
TÌNH TRẠNG: SAY MỆ VÀ HỦY PHÒNG
Khi tỉnh dậy, Yua nhận ra mình đang nằm trên chiếc giường xa lạ. Cô hoảng hốt nhìn điện thoại: 6h sáng. Cô vội vàng đi tìm phòng của mình, nhưng quầy lễ tân xác nhận: Phòng của cô Sawada đã được hủy lúc 11h đêm hôm qua bởi trưởng phòng Kentaro. Từ giờ, cô sẽ ở lại phòng tổng giám đốc.
Tức giận và bẽ mặt, Yua gõ mạnh vào cửa phòng tắm. Kentaro bước ra với thân hình vạm vỡ chỉ quấn chiếc khăn tắm mỏng tang. Anh không hề tỏ ra ăn năn, mà nụ cười gian ranh của anh khiến Yua nổi da gà. Trước sự phản kháng gay gắt của cô, Kentaro chỉ nhẹ nhàng nói: Anh đã nghe lời khuyên của bác sĩ tâm lý của em. Em muốn tìm sở thích chung mà, Sawada?
CUỘC GIAO HOAN ĐÊM THƯ
Không đợi cô kịp phản ứng, Kentaro đã nhanh như chớp cuốn cô vào vòng tay. Sự áp đảo về thể chất cùng hơi men vẫn còn vương trên người cô khiến mọi sự chống cự của Yua trở nên vô dụng. Khởi đầu là sự giằng co, nước mắt và những tiếng thì thầm Đừng làm vậy, đây là khách sạn.... Nhưng rồi, khi đôi bàn tay to lớn của Kentaro lần mò và vuốt ve những vùng đất nhạy cảm nhất, một luồng điện chạy dọc sống lưng Yua.
Kentaro không chỉ mạnh mẽ, anh còn cực kỳ tinh quái và am hiểu cơ thể cô. Mỗi cú nhấn chìm, mỗi nhịp va đều đúng điểm yếu của cô. Sự sung sướng quá độ từ cơ thể anh ta dội trào khiến cô tê dại. Lúc đầu, Yua cắn răng chịu đựng, nhưng khoái cảm mãnh liệt đã cuốn phăng mọi lý trí. Cô kìm nén tiếng rên vào trong cổ họng, nhưng cơ thể thì run rẩy đến tột cùng. Một lần, hai lần... rồi đỉnh cao của cảm xúc ập đến cuốn trôi tất cả. Cô quên mất sự căm ghét ban đầu, quên mất sự chênh lệch cấp bậc, chỉ còn biết buông thõa trong vòng tay anh. Khát khao được chạm đỉnh, được yêu thương một cách tàn nhẫn nhưng mãnh liệt khiến cô chủ động vòng tay ôm chặt lấy lưng anh.
BÌNH MINH
Bóng tối dần tắt, ánh nắng rọi qua tấm rèm mỏng. Sự êm ái của chiếc giường lớn và vòng tay siết nhẹ của Kentaro từ phía sau đánh thức cô. Yua thức dậy trong trạng thái mất sức hoàn toàn, cơ thể đau rần rĩ nhưng tâm trí lại nhẹ bẫng lạ kỳ. Cô lặng lẽ nhìn người đàn ông đang ngủ say, nét mặt gắt gỏng ngày thường giờ đây hiền hòa đến lạ kỳ.
Vài giờ sau, khi hai người mặc lại trang phục công sở chuẩn bị về văn phòng, Kentaro nhìn Yua bằng đôi mắt sắc lẹm nhưng mang theo một sự hài lòng sâu thẳm. Anh nhếch mép: Tôi nghĩ chúng ta vừa tìm ra được chủ đề nói chuyện hoàn hảo nhất, Sawada. Sở thích chung của chúng ta là gì, em nghĩ sao?
Yua cắn môi, mặt đỏ ửng nhưng không còn sự ác cảm nào. Cô đáp lại bằng một giọng đầy khiêu khích: Có lẽ anh đã đúng. Chủ đề đó rất... sâu sắc. Câu nói ấy khiến Kentaro bật cười lớn. Chuyến công tác kết thúc, và Yua nhận ra: cô sẽ không bao giờ nghỉ việc nữa. Bởi lẽ, sau màn mây mưa kinh hoàng ấy, cô đã tìm thấy một sếp có tâm lý biến thái, và một người đàn ông thực sự hiểu cô đến tận cùng.







