Khi mặt trời bắt đầu khuất dần sau những tòa nhà cao tầng, văn phòng đã vắng bóng hầu hết nhân viên. Tiếng bước chân khua nhẹ trên sàn gỗ lát đá hoa cương, tiếng ly cà phê va vào đĩa sứ, rồi một thoáng mùi nước hoa thoang thoảng - là mùi hương cô thường dùng vào những ngày cuối tuần, gợi cảm nhưng không phô trương. Cô thư ký dâm đãng của tôi.
Cô không còn là người phụ nữ chăm chút từng chi tiết áo vest, váy công sở lịch sự nữa. Hôm nay, bộ vest được thay bằng chiếc váy ôm sát, cổ khoét sâu vừa đủ để lộ xương quai xanh thanh mảnh, đường cong ẩn hiện dưới lớp vải mỏng. Mái tóc buông xõa, vài lọn tóc lòa xòa che góc mặt, tạo nên vẻ bí ẩn đầy mê hoặc.
Cô đi về phía bàn làm việc của tôi, từng bước chậm rãi, nhẹ nhàng, như thể cả văn phòng chỉ còn lại hai chúng tôi. Cô dừng lại, cúi người xuống, đặt tập tài liệu lên mặt bàn, nhưng ánh mắt cô thì không hề nhìn vào đó. Cô nhìn thẳng vào mắt tôi, nụ cười cong cong nơi khóe môi, đôi môi đỏ mọng khẽ mím lại như muốn nói điều gì đó.
- Sếp có cần xem qua những báo cáo này không ạ? - giọng cô nhỏ nhẹ, nhưng lại đủ để vang vọng trong khoảng không gian tĩnh lặng.
Tôi gật đầu, giả vờ tập trung vào tài liệu, nhưng thực ra mắt vẫn không rời khỏi cô. Cô thong thả ngồi xuống chiếc ghế đối diện, chéo chân, để lộ đôi chân thon dài được tôn lên bởi đôi giày cao gót. Cô đưa tay vuốt nhẹ mái tóc, rồi cúi xuống, lấy một cuốn sổ nhỏ từ trong túi xách.
- À, còn một việc này nữa, sếp... - cô khẽ nghiêng đầu, ánh mắt lấp lánh như chứa đựng một bí mật.
Cô tiến lại gần hơn, mùi nước hoa càng đậm đặc, quyến rũ. Đôi môi cô khẽ chạm vào tai tôi, hơi thở ấm áp phả vào làn da, khiến tôi không khỏi rùng mình.
- Có phải hôm nay sếp muốn... làm việc thêm một chút không ạ?
Cô thư ký dâm đãng của tôi, luôn biết cách biến những khoảnh khắc bình thường nhất trở nên đầy kích thích. Và tôi, cũng chẳng thể cưỡng lại sức hút từ cô - người phụ nữ vừa quyến rũ, vừa bí ẩn, luôn khiến tôi phải đắm chìm trong những cảm xúc khó tả.







