Tập trước
Tập tiếp theo
Tắt đèn
Báo lỗi
6 lượt xem

Con ơi nhấp mạnh lên... – tiếng rên khe khẽ thoát ra từ đôi môi của dì, mỗi khi đêm về và ánh trăng le lói ngoài khung cửa sổ. Tuổi đã ngoài ngũ tuần, nhưng làn da dì vẫn căng mịn, đôi mắt long lanh ẩn sau lớp kính cận mỏng, và nụ cười vẫn tươi như thuở thiếu nữ. Những nếp nhăn chỉ điểm nhẹ ở khóe mắt, như những vì sao nhỏ làm gương mặt dì thêm phần duyên dáng, đầy sức hút khó tả.

Cậu bé ngày nào nay đã lớn, thành một chàng trai tuổi đôi mươi, vạm vỡ và đầy nhiệt huyết. Mỗi lần nghe tiếng giường kẽo kẹt từ căn phòng bên, mỗi lần bắt gặp dì rên rỉ trong vòng tay cậu, tim cậu lại đập nhanh như muốn nhảy khỏi lồng ngực. Khao khát được ôm dì, được chạm vào thân thể dì, được nghe dì gọi tên mình bằng giọng thì thầm đầy mê hoặc, đã trở thành nỗi ám ảnh khó nguôi ngoai.

Cậu biết, chỉ cần sơ suất, cậu sẽ bị đuổi khỏi nhà, họ hàng xa lánh, danh dự tan tành. Vì vậy, mỗi bước đi đều được cậu tính toán tỉ mỉ, như một ván cờ sinh tử. Cậu quan sát dì từng chút một – nụ cười, ánh mắt, thói quen, cả những lúc dì lơ là nhất. Cậu tìm cách gần gũi, chăm sóc, lắng nghe những tâm sự thầm kín của dì. Cậu kể cho dì nghe những câu chuyện của tuổi trẻ, những ước mơ và hoài bão, để dì thấy cậu không chỉ là đứa cháu bé bỏng, mà còn là một người đàn ông trưởng thành, biết quan tâm và thấu hiểu.

Dì, dù đã quen với sự chung thủy của cậu, vẫn không khỏi bồi hồi mỗi khi cậu nhìn dì bằng ánh mắt say đắm, đầy tôn trọng. Dì thấy mình vẫn còn sức hút, vẫn còn được yêu thương, và đôi khi, trong những đêm cô đơn, dì tự hỏi: liệu có phải cậu bé năm nào đã lớn thật rồi?

Một buổi tối, khi cơn mưa rào bất chợt ập đến, dì vô tình khóa nhầm cửa phòng. Cậu nghe tiếng dì gọi, vội vàng chạy sang. Căn phòng tối om, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn ngủ hắt lên gương mặt dì. Cậu tiến lại gần, tim đập thình thịch, hơi thở dồn dập. Dì cũng cảm nhận được hơi ấm từ cơ thể cậu, cả mùi hương quen thuộc ngày nào.

Con ơi nhấp mạnh lên... – tiếng dì thì thầm, nhưng không phải trong giấc mơ, mà là lời gọi thật sự, đầy mê hoặc. Cậu run rẩy, đôi tay run run chạm vào làn da mịn màng của dì. Dì không đẩy cậu ra, mà ôm lấy cậu, đôi môi dì tìm đến môi cậu, say đắm và nồng nàn.

Từng cái vuốt ve, từng nụ hôn, từng tiếng rên rỉ vang lên trong đêm tối. Cậu khám phá từng ngóc ngách trên cơ thể dì, cảm nhận sự mềm mại, ấm áp và đầy sức sống. Dì cũng đáp trả bằng tất cả tình yêu và khao khát đã ấp ủ bấy lâu. Hai cơ thể hòa quyện vào nhau, quên đi mọi khoảng cách, mọi rào cản.

Sau đêm ấy, dì và cậu không còn là dì cháu nữa, mà là hai người yêu nhau say đắm. Họ cùng nhau trải qua những giây phút ngọt ngào, đắm say, và cả những khó khăn, thử thách. Dù biết rằng tình yêu của họ không được chấp nhận, nhưng họ vẫn bên nhau, vượt qua mọi định kiến, để giữ lấy hạnh phúc của mình.

Con ơi nhấp mạnh lên... – câu nói ấy, giờ đây không chỉ là tiếng rên trong đêm, mà còn là lời hứa, lời thề của hai trái tim yêu nhau chân thành.

#Dự Phòng
VLXX