Thời gian tôi và Kawamura gắn bó bên nhau thấm thoát đã qua nhiều mùa lá rụng. Tình cảm chín muồi, tôi nghĩ đến chuyện đưa em về gặp gỡ gia đình, chính thức trình làng người con gái mà tôi trân trọng. Trong đầu tôi vẽ ra một viễn cảnh tươi đẹp: tiếng cười nói rộn ràng, ánh mắt trìu mến của bố mẹ dành cho Kawamura, một cái gật đầu ưng thuận cho tương lai của cả hai.
Sự thật lại phũ phàng hơn nhiều. Kawamura, với vẻ đẹp dịu dàng và phong cách có phần khác biệt, lại không lọt mắt xanh của mẹ tôi. Bà nhìn Kawamura bằng ánh mắt dò xét, rồi quay sang thẳng thừng yêu cầu tôi chấm dứt mối quan hệ này. Một sự phản đối quyết liệt, không khoan nhượng. Máu nóng bốc lên, tôi cãi lời mẹ, sự ấm ức dâng trào.
Không muốn đối diện với bầu không khí căng thẳng đó, tôi quyết định trốn khỏi nhà vài ngày. Gọi cho Kawamura, tôi báo tin và rủ em cùng đến một khu nghỉ dưỡng yên bình, cách xa thành phố ồn ào. Đây là cơ hội để cả hai thư giãn, xoa dịu những xáo trộn trong lòng và vực dậy tinh thần.
Tại nơi đó, giữa khung cảnh thiên nhiên tươi đẹp, chúng tôi tìm thấy sự bình yên bên nhau. Cảm xúc dâng trào, chúng tôi trao nhau những nụ hôn sâu sắc, những đêm ân ái nồng nàn. Mỗi cử chỉ yêu thương như một lời khẳng định cho tình yêu của chúng tôi. Tôi tin rằng, sự kết nối thể xác và tâm hồn này sẽ giúp vun đắp tình cảm thêm bền chặt, tạo động lực cho cả hai cùng nhau vượt qua thử thách, và biết đâu, nó sẽ giúp tôi lay chuyển được quyết định của mẹ, để bà nhận ra Kawamura thực sự là một phần quan trọng trong cuộc đời tôi. Tôi muốn chứng minh cho mẹ thấy, tình yêu của chúng tôi không dễ dàng bị khuất phục. Tôi muốn mẹ hiểu, Kawamura không chỉ là một mẫu người nào đó, mà là tri kỷ của tôi, là người mà tôi muốn dành cả cuộc đời để yêu thương và bảo vệ.







