Từ khi cha mẹ mất, Makise và em gái chỉ còn lại nhau trong căn nhà trống vắng. Người anh đã chọn cách bỏ học để đi làm, gánh vác hết mọi chi phí sinh hoạt và tương lai cho em. Anh tự nhủ rằng chỉ cần em được học hành đàng hoàng, cuộc đời sẽ khá hơn. Nhưng gánh nặng mưu sinh khiến anh liên tục chìm trong stress, từ chuyện tiền thuê nhà, tiền ăn, tiền học phí, đến những lời dèm pha của hàng xóm vì hoàn cảnh neo đơn.
Ban đầu, anh chỉ tìm đến em để được lắng nghe, mong có ai chia sẻ. Nhưng dần dà, những áp lực đó biến thành dục vọng không thể kiểm soát. Anh bắt đầu đòi hỏi những sự an ủi thân xác từ cô bé vốn ngây thơ và yêu quý anh hết mực. Em gái run rẩy từ chối, nước mắt lưng tròng vì không hiểu sao anh mình lại thành ra thế này, nhưng anh đã không còn đủ tỉnh táo để dừng lại. Anh cưỡng ép, bất chấp tiếng khóc lóc van xin của em.
Chỉ đến khi mọi chuyện đã xảy ra, anh mới bừng tỉnh trong nỗi ân hận tột cùng. Nhưng vết thương lòng trong em gái đã quá sâu, tình thương anh em ngày nào giờ chỉ còn lại sự sợ hãi và ghê tởm. Cuộc đời cả hai từ đó bước sang trang mới, đầy đau khổ và day dứt, như lời cảnh tỉnh đau đớn về hậu quả khi con người đánh mất lý trí vì áp lực cuộc sống.







