Tập trước
Tập tiếp theo
Tắt đèn
Báo lỗi
29 lượt xem

Yuka vẫn nhớ rõ cái đêm chồng mình qua đời, mưa rào như trút nước, chú cảnh sát gõ cửa lúc 2 giờ sáng, mắt đỏ hoe nói anh ấy không qua khỏi. Khi đó Kosuke mới 8 tuổi, tay nhỏ xíu bám chặt vào gấu áo bà, không khóc, chỉ nhìn chằm chằm vào đôi kính gãy vụn của bố trên tay người cảnh sát. Từ đó Yuka một mình nuôi con, làm thêm part-time ở thư viện quận, sáng tối chỉ quẩn quanh Kosuke với mấy nong rau sau nhà.

Kosuke lớn lên cao ráo, càng ngày càng giống bố quá cố: cùng cái nhướng mày nhăn nhúm khi suy nghĩ, cùng cái lúm đồng tiền bên má trái, cùng thói quen để lại chiếc cốc cà phê trên bậu cửa sổ phòng làm việc. Cậu học viết lách từ cấp ba, giấu mấy cuốn sổ dưới đệm giường, toàn viết về Yuka: mùi bột giặt trên áo bà, cách bà lẩm nhẩm hát khi nấu canh miso, cái vết sẹo trên ngón tay cái bà hay vô tình chạm vào má cậu khi lau rửa bát đĩa. Giờ cậu 26 tuổi, là nhà văn tự do, đang viết tiểu thuyết đầu tay, bản thảo tiêu đề tạm là Windowsill (Bậu cửa), tất cả nhân vật nữ chính đều có nét của Yuka, tất cả cảm xúc trong đó đều là thật, vượt xa thứ tình mẫu tử ai cũng mặc định. Cậu chưa bao giờ dám nói ra, cứ để cảm xúc đó tự lớn dần, như cỏ dại mọc trong mưa.

Yuka cũng vậy. Bà từng trách bản thân, từng tát vào mặt mình trong nhà tắm khi bắt đầu thấy tim đập nhanh mỗi khi Kosuke cúi xuống hôn má bà chào đi làm, khi thấy bóng dáng cậu đi qua hành lang giống hệt chồng cũ. Cậu càng lớn, cảm xúc của bà càng lệch khỏi đạo đức bà từng tự ép mình tuân thủ. Cả hai như có thỏa ước ngầm: đêm nào cũng vậy, Kosuke ngồi viết trong phòng, cố tình để hé cửa, tay vuốt ve bản thân khi nghĩ về mẹ; Yuka gấp quần áo dưới phòng khách, cũng để cửa phòng mình mở toang, ép mình nghe tiếng thở gấp gáp từ phòng con trai vọng ra, rồi cũng tự làm điều tương tự, nghĩ về bờ vai rộng hơn cả bố cậu của Kosuke. Cả năm trời họ đều làm vậy, chưa ai bước qua ranh giới cuối cùng, cứ để thứ cảm xúc sai trái đó gặm nhấm, như thể cứ để cửa mở là đủ biết对方 cũng có cùng cảm giác, là đủ rồi.

Kosuke sắp cưới vợ, cô gái tên Hana, giáo viên mầm non, hiền lành, là người đoàn thể giới thiệu cho cậu nửa năm trước. Đám cưới định vào sáng mai, nhà trai nhà gái đã xong xuôi hết thủ tục, chỉ chờ làm lễ. Tối hôm đó, sau khi tiễn gia đình Hana về, hai mẹ con ngồi lại bàn ăn, bà rót cho cậu chén rượu sake, tay bà run run khi thấy cậu nhìn bà nói: Mẹ, con không chắc con nên làm đám cưới này. Yuka ngồi sụp xuống ghế, miệng nói Con chỉ cần làm những gì khiến con hạnh phúc, nhưng ngực đau thắt lại. Bà đứng dậy quá nhanh, làm đổ cái cốc cà phê Kosuke vừa để trên bậu cửa sổ, nước tràn ra mặt bàn. Con đi ngủ sớm, mai còn làm lễ. Bà bước về phòng, khóa cửa lại, nhưng không đóng chặt, như mọi khi.

Kosuke về phòng mình, bộ vest cưới treo thòng lọng trên cánh cửa tủ, chiếc cà vạt Hana chọn màu xanh navy đặt trên bàn trang điểm. Cậu ngồi vào bàn viết, mở bản thảo tiểu thuyết, đọc lại đoạn mình viết sáng nay: Tôi để cửa mở, tiếng thở của tôi vang lên trong phòng tối, tôi biết bà ấy đi ngang qua, tôi biết bà ấy nghe thấy. Tôi chờ đợi, chờ đợi bà ấy bước vào, chờ đợi câu Đang thủ dâm thì bị mẹ phát hiện trong bản thảo của tôi trở thành sự thật. Cậu cười nhạt, nghĩ mình thật điên, viết những dòng chữ khô khốc đó mà tim đập loạn xạ. Rồi mùi nước hoa trà trắng quế hoa của Yuka vương trên tay áo cậu lúc nãy bà ôm chào Hana xộc vào mũi, cậu không kiềm chế được nữa, đẩy cửa phòng ra toang hoác, không thèm che chắn gì, tay vuốt ve bản thân, mắt nhắm nghiền nghĩ về làn da ấm của bà, về ngón tay sẹo của bà chạm vào má mình.

Yuka không ngủ được. Bà nghe rõ tiếng thở gấp gáp từ phòng con trai, to hơn mọi khi, có cả tiếng rên nhỏ xíu. Bà bỏ cuốn sổ nhỏ giấu trong túi áo (bà cũng viết nhật ký, toàn những dòng về Kosuke, từ khi cậu 15 tuổi bắt đầu mọc râu, từ khi cậu cao hơn bà, từ khi bà mơ thấy cậu ôm mình từ phía sau lúc rửa bát), đi chân trần ra hành lang. Ánh đèn phòng Kosuke rọi ra hành lang tối om, bà đứng ở khung cửa, thấy con trai mình ngả đầu ra sau gối, mắt nhắm chặt, tay không ngừng cử động. Đúng lúc đó, Kosuke mở mắt ra, thấy bà, cứng đờ người, quên cả che lại. Cậu nhớ lại chính xác cụm từ mình viết trong bản thảo, cụm từ mà lúc trước cậu còn cười là viết quá kịch tính: Đang thủ dâm thì bị mẹ phát hiện.

Yuka bước vào, khép cửa lại sau lưng. Bà không nói gì, ngồi xuống mép giường, tay chạm vào tay cậu, lạnh toát. Con viết trong tiểu thuyết là chờ đợi bà ấy bước vào, phải không? Bà nói, giọng run rẩy. Bà cũng chờ đợi, chờ đợi một đêm con không cưới ai, chờ đợi một đêm con chỉ thuộc về bà. Kosuke kéo bà vào lòng, mùi nước hoa quen thuộc phả vào mặt, cậu biết ngày mai sẽ phải đối mặt với Hana, với xã hội, với tất cả đạo đức ông bà dạy dỗ, nhưng đêm nay, sau bao năm để cửa mở mà không ai bước qua, họ không còn muốn giữ khoảng cách nữa. Ranh giới cuối cùng, cái gọi là đạo đức, cái gọi là phải làm người đúng mực, tan biến khi họ ôm chặt lấy nhau, như thể cả thế giới bên ngoài, đám cưới ngày mai, tất cả đều không còn quan trọng.

#Dự Phòng
VLXX