Tập trước
Tập tiếp theo
Tắt đèn
Báo lỗi
8 lượt xem

Đến nhà chị trú mưa, cô em lén vụng trộm với anh rể. Câu chuyện bắt đầu từ một chiều học về, mưa phùn nhẹ nhàng rơi xuống, tạo một lớp sương mỏng manh che phủ lấy khuôn mặt trẻ thơ của Akari. Chàng trai - người em trai của cô gái kia - vốn đã ngây mây khi lần đầu gặp gỡ, nay càng thêm rung động khi chứng kiển vẻ đẹp múp rụp, hồn nhiên của cô. Nụ cười tươi tắn, ánh mắt tinh nghịch khiến lòng anh đong đầy những cảm xúc mới lạ, khác hẳn sự lạnh lùng quen thuộc của người yêu cũ.

Tối hôm đó, bầu trời đen kịt, tiết tấu của mưa vang lên như những trống cơ khí nặng nề. Anh trai học thêm vội vàng ra về, quên mang theo chiếc áo mưa đơn giản. Trước cơn mưa lớn và tàn phá, cô em bé run run, không còn lựa nào khác ngoài việc tìm đến ngõ hẻm nhà chị.

Nhưng ngôi nhà dường như trống rỗng, chỉ có bóng dáng anh trai đang ngồi một mình trong bóng tối, ánh đèn huỳnh quang nhấp nháy. Trước cơn sấm ào ạt gõ vào mái nhà như sự thúc giục của định mệnh, cô em nhanh chóng đạp chân lên bậc thang, vội vàng luồn vào trong. Cảm giác ban đầu là sự tĩnh mịch, sau đó là sự im lặng áp đảo. Nơi đây tạm bivu tránh bão, nhưng không có tiếng hô hò, không có sự an ủi từ người lớn.

Chỉ có tiếng sét kéo dài, chen lẫn tiếng dồn của mưa. Âm thanh như xé rách không gian, khiến cô em gái mất kiểm soát. Bước vào trong, lũ trẻ con mỉu thiếp run vì sợ hãi, cô dường như như một chiếc lá mỏng manh sẽ bị cuốn vào xoáy. Không một lời than, không một tiếng khóc, cô quỳ xuống luôn, dồn cả cơ thể vào phía sau anh trai, tay vịn chặt lấy chân anh như tìm vào một điểm neo an toàn.

Áo vest xanh mỏng manh của anh ướt đầm đìa, trong khi chiếc váy trắng của cô em thấm hút nước, vươn lên những đường cong mềm mại, sinh động. Sự tương phản giữa sự trắng ngần của tuổi trẻ và sự đen mực của cơn bão tạo nên một hình ảnh ám ảnh. Sắc nét của từng đường cong đó dường như làm nóng máu anh, đánh thức những góc khuất sâu nhất.

Anh không thể cưỡng lại. Cảm giác sục sột lan tỏa khắp cơ thể, lấn át mọi suy nghĩ lý trí. Anh dồn cô em lên sofa, lưng vào bưng, hai tay khẳng định sự chiếm lĩnh. Lần đầu, cô kháng cự với nước mắt, với những tiếng rên rỉ khi van xin, với sự xấu hổ lẫn hoảng loạn. Nhưng sự tê liệt trước cơn bão và sự áp đảo của anh đã khiến cô gục xuống, im lặng chấp nhận.

Khi cơn mưa qua đi, khi tiếng ồn của thành phố trở lại, cô em đứng dậy, xoa vùng bụng như một sự xác thực cho những gì vừa xảy ra. Từ đêm đó, cuộc sống của họ thay đổi. Mỗi cử chỉ, mỗi nụ cười trao cho nhau giờ đây ẩn chứa một sự nhuốm máu đỏ ầm.

Kể từ đấy, cô em thường xuyên có những cơn thèm khát dữ dội, một nhu cầu sinh lý không thể kìm hãm. Nó không chỉ là tình dục, mà còn là sự khát khao lặp lại khoảnh khắc tột cực mà cô đã trải qua. Cơ hội đến trong một chuyến công tác dài dài của người chị gái. Ba ngày dài miên man, xa nhà, xa mắt chăm sóc.

Anh trai – giờ đây là chồng sắp cưới của cô chị – tự nhiên trở thành người canh cánh duy nhất. Cơ hội quá đậm đà, quá cám rước. Đến nhà chị trú mưa không còn là hoàn cảnh, mà là một sự tính toán. Cô em đứng trước cánh cửa nhà, lòng đánh động hỗn độn. Lần này không phải vì nỗi sợ sét, mà vì một sự thèm muốn mãnh liệt, một sự tìm kiếm sự thỏa mãn liên tục. Và anh, biết rõ cơ thể và tâm hồn của vợ tương lai, sẵn sàng đón nhận, tạo ra một vòng tròn kín đáo, im lặng giữ lấy bí mật này.

#Dự Phòng
VLXX