Tập trước
Tập tiếp theo
Tắt đèn
Báo lỗi
8 lượt xem

Tôi đang ngồi trong quán trà sữa yên tĩnh, nhìn mưa rơi ngoài cửa kính. Hôm nay, anh chàng đồng nghiệp tôi từng làm chung công ty ghé qua sau khi chuyển về làm gần nhà. Anh ấy kể về việc chuyển việc gần đây, vẻ mặt có chút bối rối.

Anh thấy sao khi chuyển về đây? tôi hỏi, vừa nhấp một ngụm trà.

Ổn, nhưng có chuyện hơi oái oăm, anh đáp, cười gượng. Từ ngày về làm gần nhà, vợ anh cũng đổi công việc. Giờ cô ấy làm chung nơi với anh, làm cùng phòng.

Tôi thoáng ngạc nhiên, hỏi thêm: Hai vợ chồng làm chung phòng, chắc vui nhỉ?

Anh cười nhẹ, nhưng không rõ vui hay buồn. Vui thì cũng vui, nhưng khổ nỗi, vợ anh làm trưởng phòng. Mà anh thì là nhân viên mới.

Nghe đến đó, tôi cũng hiểu phần nào. Tôi từng thấy cảnh những cặp vợ chồng làm chung công ty, nhưng kiểu vợ làm sếp, chồng làm nhân viên thì đúng là hiếm. Anh ấy kể tiếp, giọng trầm hơn:

Có lần, vợ anh gọi anh vào phòng riêng để bàn công việc. Nói chuyện xong, tự dưng cô ấy đổi giọng, hỏi anh có mệt không, có muốn massage không. Rồi còn đùa rằng ở nhà chẳng mấy khi được gần nhau, giờ ở công ty cũng nên 'gần' một chút cho vui.

Tôi thoáng giật mình, không biết phải nói gì. Anh ấy nhìn ra vẻ tôi bất ngờ, bèn cười trừ: Anh cũng chỉ nghĩ đó là trò đùa của vợ thôi. Ai ngờ sau đó, mấy anh em trong phòng bắt đầu xì xào, bảo vợ anh 'gạ tình' anh ngay trong phòng làm việc.

Tôi im lặng lắng nghe, thấy câu chuyện có vẻ phức tạp hơn tôi tưởng. Anh kể tiếp, giọng có chút bực bội:

Có lần, vợ anh còn gọi anh ở nhà chơi, nói là muốn bàn chuyện gia đình. Ai dè vừa vào phòng, cô ấy đã đóng cửa, bảo anh ngồi gần. Rồi lại đùa rằng 'Anh làm nhân viên của em, có quyền lợi gì đâu, hay em cho anh vài quyền lợi đặc biệt nhé'.

Tôi nghe xong, thấy tình huống thật khó xử. Nếu là người ngoài, có thể chỉ nghĩ đó là trò đùa vô hại. Nhưng ở đây, vợ chồng làm cùng công ty, vợ lại làm sếp, mọi chuyện dễ bị hiểu lầm.

Anh xử lý sao? tôi hỏi.

Thì anh cười trừ, bảo thôi, sợ mọi người hiểu lầm. Nhưng vợ anh lại bảo 'Hiểu lầm gì, mình là vợ chồng mà'. Thành ra anh cũng chẳng biết phải làm sao.

Tôi gật gù, hiểu nỗi khó xử của anh. Ở ngoài xã hội, nhiều người thích đùa giỡn, nhất là khi đã thân thiết. Nhưng trong môi trường công sở, nhất là khi có quan hệ trên dưới, mọi chuyện dễ bị đẩy đi xa.

Chắc anh nên nói chuyện thẳng thắn với vợ, tôi góp ý. Hai vợ chồng hiểu nhau là chính, nhưng cũng nên giữ khoảng cách ở công ty. Không phải ai cũng hiểu nội tình, dễ bị hiểu lầm lắm.

Anh gật đầu, vẻ mặt vẫn có chút mệt mỏi. Ừ, anh cũng tính nói rồi. Nhưng khó, vì vợ anh cũng chỉ muốn vui vẻ, gắn kết thêm thôi. Mà anh thì sợ mọi người nghĩ này nọ.

Tôi im lặng một lúc, rồi hỏi: Còn chuyện làm việc, anh có thấy khó khăn gì không? Ví dụ như vợ anh có thiên vị anh không?

Anh lắc đầu. Không, ngược lại còn khó khăn hơn. Vợ anh bảo không thể thiên vị chồng, nên toàn giao việc nặng cho anh. Mà anh thì cũng không dám kêu ca, sợ mang tiếng 'dựa vợ'.

Tôi cười, hiểu nỗi khổ của anh. Làm chồng, vợ làm sếp, đúng là có nhiều áp lực vô hình. Về năng lực, sợ mang tiếng dựa hơi vợ; về mối quan hệ, sợ bị hiểu lầm là được sủng ái. Nói chung, kiểu gì cũng thiệt.

Anh thấy sao, có hối hận không? tôi hỏi.

Anh nhún vai. Cũng không hẳn. Vì gần nhà, tiện đưa đón con, tiết kiệm thời gian. Nhưng đúng là có nhiều chuyện dở khóc dở cười.

Chúng tôi ngồi thêm một lúc, anh kể thêm vài tình huống dở khóc dở cười khác. Ví dụ như có lần họp nhóm, vợ anh cố tình gọi anh phát biểu trước, rồi khen Chồng tôi nói hay lắm. Cả phòng cười ồ, nhưng anh thì chỉ muốn độn thổ.

Hay có lần, vợ anh mua đồ ăn sáng cho cả phòng, nhưng lại ghi chú Riêng anh N. (tên anh) có quà riêng. Thành ra anh bị mọi người trêu là cậu ấm được nuông chiều.

Chuyện nhỏ nhặt thế thôi, nhưng cộng lại cũng mệt, anh bộc bạch. Anh chỉ sợ mọi người nghĩ anh lợi dụng quan hệ vợ chồng để được ưu ái. Mà thực ra, anh chẳng được ưu ái gì, thậm chí còn thiệt thòi hơn.

Tôi gật gù, thấy anh nói đúng. Trong mắt người ngoài, vợ làm sếp, chồng làm nhân viên, ai cũng nghĩ chồng được nâng đỡ. Nhưng thực tế, áp lực vô hình đè lên vai anh nặng hơn nhiều.

Chúng tôi ngồi thêm một lúc, mưa ngoài trời vẫn rơi. Anh ấy có vẻ thoải mái hơn khi được kể ra những nỗi niềm. Tôi cũng hiểu, đàn ông đôi khi cũng cần một người lắng nghe, chứ không nhất thiết phải cho lời khuyên.

Thôi, anh cứ thoải mái, miễn sao mình biết mình làm đúng là được, tôi động viên. Người ngoài có nói gì cũng kệ họ. Quan trọng là vợ chồng hiểu nhau, làm việc hiệu quả, thế là đủ.

Anh cười, vẻ nhẹ nhõm. Ừ, anh cũng nghĩ vậy. Nhưng đúng là có nhiều lúc cũng thấy chạnh lòng. Giá như vợ anh đừng đùa quá trớn, hay đừng cưng chiều anh ở chỗ đông người.

Tôi hiểu cảm giác đó. Đôi khi, những hành động yêu thương, quan tâm thái quá ở nơi công cộng lại khiến người trong cuộc ngại ngùng, khó xử. Nhất là khi đã là người lớn, đàn ông thường ngại bị coi là được nuông chiều, sợ mất hình ảnh trong mắt đồng nghiệp.

Thôi, anh cứ từ từ điều chỉnh, tôi khuyên. Cũng không cần quá căng thẳng. Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.

Anh gật đầu, cảm ơn tôi đã lắng nghe. Chúng tôi thanh toán, rồi chia tay. Tôi nhìn theo bóng anh khuất sau cánh cửa kính, lòng thấy chùng lại.

Cuộc sống quả thật nhiều ngang trái. Đôi khi, những điều tưởng như may mắn lại ẩn chứa áp lực vô hình. Làm chồng, vợ làm sếp, tưởng được nâng đỡ, hóa ra lại chịu nhiều áp lực vô hình. Làm vợ, chồng làm nhân viên, tưởng dễ quản, hóa ra cũng khó xử đủ đường.

Tôi tự nhủ, nếu sau này có cơ hội, mình sẽ kể lại câu chuyện này cho mọi người nghe. Để ai đó đang ở hoàn cảnh tương tự biết rằng, họ không cô đơn. Và để những ai chưa ở trong hoàn cảnh đó hiểu rằng, đâu phải cứ vợ chồng làm cùng công ty là toàn niềm vui.

Đâu đó vẫn còn đó những nỗi niềm khó tỏ, những áp lực vô hình, những tình huống dở khóc dở cười. Nhưng trên hết, vẫn là sự thấu hiểu và tôn trọng lẫn nhau. Chỉ cần giữ được điều đó, mọi khó khăn rồi sẽ qua thôi.

#Dự Phòng
SEXTOP