Tập trước
Tập tiếp theo
Tắt đèn
Báo lỗi
2 lượt xem

Thật không ngờ một buổi làm việc bình thường lại kết thúc bằng một bi kịch khiến em sốc suốt mấy tuần nay. Em Đến xin lỗi đối tác vì đơn hàng hỏng hóc của công ty em, nghĩ rằng nếu mình ra mặt chịu trách nhiệm, có lẽ sẽ phần nào xoa dịu sự thất vọng của họ. Em chuẩn bị kỹ lưỡng lời xin lỗi chân thành, hy vọng minh bạch hóa vấn đề và tìm hướng khắc phục. Em chưa bao giờ ngờ rằng sự thành thật và tính chuyên nghiệp của mình lại trở thành vũ khí để đối tác lợi dụng.

Ngay tại văn phòng của họ, không có ai ngoài hai đứa. Bầu không khí lúc đầu còn còn chuyên nghiệp, nhưng dần chuyển sang đáng lo. Ánh mắt lấp lánh đầy ý đồ của đối tác khiến em bất an. Khi em vừa mở lời xin lỗi, hắn ta đột ngột đứng dậy, khoanh tay qua cổ, vẻ mặt méo mó. Xin lỗi? Em nghĩ một lời xin lỗi là đủ để che đậy thiệt hại à? Hay là… em muốn làm gì đó để bù đắp đây? Hắn ta tiến gần, hơi thở cồn nồng loang đầy trong không gian nhỏ bé. Em cố gắng lùi lại, tay nắm chặt túi để giữ khoảng cách, nhưng cổng sau bỗng đóng sầm, tiếng khóa sột soạt vang lên trong im lặng lạnh lẽo khiến tim em như ngừng đập.

Em nghĩ mình đang mơ. Hắn ta siết chặt cánh tay em, quá sức khiến em đau đớn. Những câu nói lăng mạ, những ánh nhìn đầy thèm khát, sự đe dọa ngầm về sự nghiệp nếu em không hợp tác – tất cả dồn ép em vào một vực thẳm bất tận. Mọi cố gắng thuyết minh, van nài đều vô ích, thay vào đó là tiếng áo rách và tiếng la hét nghẹn lại trong cổ họng. Em cảm nhận rõ sự ngột ngạt, cảm giác bẩn thỉu lan tỏa khắp cơ thể khi sức ép của hắn đổ dồn xuống. Vài giây trong căn phòng ấy dường như kéo dài thành vĩnh cửu. Mọi giác quan tê dại, chỉ còn lại nỗi kinh hoàng đè nặng lên tim.

Trên đường về, xe chạy lạch cạch trên phố, em ngồi co ro trong góc, áo sờn, mùi nước hoa của hắn vẫn còn dai dẳng trên da. Lúc ấy, toàn bộ thế giới của em sụp đổ. Tại sao sự chuyên nghiệp lại phải trả giá bằng sự an toàn của bản thân? Tại sao một lời xin lỗi chân thành lại trở thành lý do cho ác ý? Hơn cả thể xác, linh hồn em bị tổn thương nặng nề. Mỗi đêm, bóng tối lại kéo về, tiếng thở dốc, tiếng cười của hắn văng vẳng trong đầu. Em khóc một mình, không dám kể cho ai, sợ rằng người đời sẽ nhìn em bằng ánh mắt ánh mắt kỳ thị, rằng chính em là kêu gọi sự ác ý đó. Em cảm thấy mình như một tấm chiếu cũ, đã bị vò nát đến mức không thể vá lại được nữa.

Đến xin lỗi đối tác rồi bị hãm hiếp – đó không chỉ là một sự kiện mà là một vết thương hở, một sự phản bội không lời nào diễn tả hết. Ngay cả khi mọi việc đã qua, mùi vị kinh hoàng ấy vẫn còn ám ảnh. Giờ đây, mỗi lần phải gặp mặt đối tác, mỗi lần phải đứng trước nhóm đối tác mới, em lại như bị quay về cái căn phòng kinh hoàng ấy. Sự tin tưởng – thứ vốn là kim chỉ nam trong công việc – giờ đây đã bị xói mòn. Em vẫn phải cố gắng tỏ ra bình thường, nhưng mỗi nụ cười đều là một gánh nặng. Nỗi đau không phải chỉ đến từ sự xâm phạm của cơ thể, mà từ sự hủy hoại niềm tin rằng con người có thể đối xử với nhau bằng sự tôn trọng, dù là trong hoàn cảnh nào. Em vẫn cố gắng đứng dậy, nhưng đôi chân vẫn yếu ớt, và trái tim biết rằng một phần của mình đã mãi mãi bị chôn vùi trong bóng tối của ngày hôm ấy.

#Dự Phòng
XPHO