Tập trước
Tập tiếp theo
Tắt đèn
Báo lỗi
9 lượt xem

Buổi chiều tan làm, thành phố vẫn còn ánh nắng muộn. Đi công tác xa vốn dĩ đã là chuyện không còn xa lạ với dân văn phòng, nhưng lần này khác — điểm đến hẻo lánh, công việc dày đặc, và điều bất ngờ nhất là lại phải ở chung phòng với đồng nghiệp nam. Ban đầu, ai cũng chỉ cười trừ, cho rằng vài đêm chung đụng chẳng là gì. Thế nhưng khi bước vào căn phòng khách sạn nhỏ xíu, mọi thứ trở nên thực tế hơn bao giờ hết.

Cô gái — người vốn quen với không gian riêng tư — chợt thấy lúng túng. Chiếc giường đơn, chiếc đèn ngủ leo lét, mùi sơn mới thoang thoảng… tất cả như đang nhắc nhở về sự gần gũi ngoài ý muốn. Anh đồng nghiệp vẫn giữ vẻ ngoài bình thản, xếp đồ đạc gọn gàng, thậm chí còn nhường cô chiếc giường gần cửa sổ để có ánh sáng tự nhiên buổi sáng. Sự ga lăng ấy, vô tình lại khiến không khí dễ chịu hơn.

Đêm đầu tiên, sau một ngày làm việc mệt nhoài, cô thấy mừng vì anh cũng chỉ im lặng đọc tài liệu đến khuya, không buông lời đùa cợt hay xâm phạm khoảng cách. Nhưng cũng chính sự trầm lặng ấy khiến cô khó ngủ — tiếng lật giấy, tiếng thở đều đặn, cảm giác có người khác trong căn phòng nhỏ khiến cô cứ trằn trọc. Có lúc, cô gần như muốn bật dậy, chỉ để phá tan sự im ắng kỳ lạ ấy.

Sáng hôm sau, cả hai cùng thức dậy sớm, vệ sinh cá nhân, thay đồ trong sự nhường nhịn im lặng. Khi bước ra ngoài, nắng sớm đã rải khắp con phố nhỏ, cả hai bỗng thấy nhẹ nhõm hơn. Suốt chuyến công tác, họ dần hiểu nhau hơn qua từng bữa ăn vội, qua những lần cùng nhau thuyết trình, qua cả những lúc mỏi mệt chẳng muốn nói gì.

Cô nhận ra, đi công tác xa, ngủ chung phòng đồng nghiệp không chỉ đơn thuần là câu chuyện chung đụng bất đắc dĩ. Đó là lúc người ta học cách tôn trọng khoảng riêng của nhau, biết nhường nhịn, biết im lặng đúng lúc. Và có khi, qua những đêm khuya nơi đất khách, người ta còn tìm thấy một chút an tâm khó tả khi biết có một người cùng chí hướng, cùng gian nan, dù chỉ trong vài ngày ngắn ngủi.

#Dự Phòng
VLXX