Bắt đầu bằng một câu chuyện nhỏ: có một chiều cuối tuần, dì đang ngồi ở bộ ghế gỗ cũ kỹ dưới tán cây trước nhà, vừa phe phẩy quạt nan vừa nhìn ra khoảng sân. Nắng trải vàng lên những viên gạch cũ, gió thổi nhè nhẹ khiến tà áo bà ba của dì bay bay. Trong cái khung cảnh bình yên ấy, bỗng dưng dì quay sang, nhìn tôi rồi cười hiền: Dì làm con nứng quá, ngồi không yên luôn!
Câu nói ấy không hề thô lỗ hay quá đà, nó chỉ đơn giản là một cách diễn đạt rất đời, rất dì mà thôi. Trong cái nhà quê ấy, dì vẫn hay dùng những từ ngữ bình dị, đôi khi hơi quá một chút để tạo sự gần gũi, vui vẻ. Mà nghe dì nói thế, ai cũng phì cười, vì nó tự nhiên như hơi thở, như gió chiều.
Những lúc ấy, tôi nhớ lại những buổi chiều theo dì ra đồng, dì vừa cấy lúa vừa kể chuyện, giọng lanh lảnh giữa cánh đồng bao la. Dì bảo: Con gái dì ngoan lắm, nhưng mà dì làm con nứng quá, muốn cưng quá trời! Lúc ấy, cái nưng nức trong lời dì không phải là sự thèm muốn vật chất hay gì xa xôi, mà là sự yêu thương, mong mỏi và nỗi nhớ con da diết. Nó giống như cái cảm giác khi ta nhìn thấy món đồ mình thích, hoặc khi ta nhớ về một người thân yêu quá đỗi.
Dì vốn là người phụ nữ mạnh mẽ, chịu thương chịu khó. Từ nhỏ, dì đã phải lo toan mọi thứ trong nhà. Dù vất vả, dì vẫn luôn giữ nụ cười trên môi, vẫn hay đùa vui với con cháu. Những lúc mệt mỏi, dì vẫn cố gượng, nhưng ánh mắt thì buồn hơn một chút. Và rồi, khi ở bên những đứa cháu, dì lại cười tươi như hoa. Cái nụ cười ấy, có lẽ vì quá đỗi yêu thương nên dì mới nói: Dì làm con nứng quá!
Cái từ nứng ấy, nghe qua có vẻ lạ tai, nhưng trong miệng dì nó trở nên ấm áp, thân thương. Nó không phải là sự thèm muốn tầm thường, mà là một thứ cảm xúc chân thành, mộc mạc. Khi dì nói thế, trong lòng tôi cảm thấy vừa buồn cười vừa xúc động. Vì dì đã dành cho mình một tình yêu thương rất riêng, rất dì.
Đôi lúc, dì cũng hay nhắc đến những kỷ niệm xưa. Những ngày còn trẻ, dì đã từng trải qua biết bao khó khăn, vất vả. Nhưng dì chưa bao giờ than vãn, chỉ lặng lẽ làm việc, lặng lẽ yêu thương. Và giờ đây, khi đã ngoài ngũ tuần, dì vẫn giữ được nét duyên dáng, hóm hỉnh ấy. Mỗi lần gặp con cháu, dì lại cười tươi, lại nói: Dì làm con nứng quá!
Câu nói ấy, dù đơn giản, nhưng lại chứa đựng biết bao tình cảm. Nó như một lời nhắc nhở về tình yêu thương gia đình, về sự gắn kết giữa các thế hệ. Và cũng chính vì thế, mỗi khi nghe dì nói, tôi lại cảm thấy ấm lòng, cảm thấy mình thật may mắn khi có một người dì tuyệt vời như thế.
Dì không chỉ là người thân trong gia đình, mà còn là người bạn, người tri kỷ của tôi. Những lúc vui buồn, tôi đều tìm đến dì. Dì lắng nghe, dì chia sẻ, dì an ủi. Và mỗi lần như thế, dì lại nói: Dì làm con nứng quá, muốn ôm con vào lòng. Câu nói ấy, dù nghe có vẻ hơi quá một chút, nhưng lại chứa đựng biết bao yêu thương, biết bao sự quan tâm.
Trong cuộc sống bộn bề lo toan, đôi khi ta dễ quên đi những điều nhỏ bé, giản dị. Nhưng chính những điều ấy lại là thứ khiến ta cảm thấy hạnh phúc, cảm thấy ấm áp. Và với tôi, câu nói Dì làm con nứng quá của dì chính là một trong những điều giản dị ấy. Nó không chỉ là một câu nói đùa vui, mà còn là một lời yêu thương chân thành, một sự gắn kết giữa dì và cháu.
Cuối cùng, tôi muốn gửi lời cảm ơn đến dì - người phụ nữ tuyệt vời của đời tôi. Cảm ơn dì vì tất cả những yêu thương, quan tâm và chia sẻ. Cảm ơn dì vì những câu nói đùa vui, những nụ cười ấm áp. Và đặc biệt, cảm ơn dì vì câu nói Dì làm con nứng quá - một câu nói giản dị nhưng chứa đựng biết bao tình cảm, biết bao yêu thương.







