Nói thật, chả biết cuộc đời ông chủ tàn nhẫn thế nào, nhưng riêng với lũ hàng xóm kiêu như cổ thì tôi chỉ muốn cho nó bầm dập cái cái mõm tự phụ đó đi. Ngày nào cũng lượn lờ cái dáng mông đít ỏng ẻo trước mặt, mắt thì nhắm mở coi người ta như cặn bã, thế nên hôm đấy khi cái điện thoại rung lên trên tay, tôi chả đắn đo nửa giây. Quán quen bên góc Phạm Hùng, tiếng là massage thư giãn nhưng ai vào đó chả biết họ bán thêm món kích dục. Tôi cụ thể bảo cái giọng khàn khàn: Đặt cho tôi con đĩ hàng ngon, kiểu dáng ngạo mạn, mắt cao mũi thông, kiểu thích bề bề ấy, cho nó biết mồm nó to đến mức nào.
Cửa phòng massage vừa hé, mùi tinh dầu nồng hắt vào mũi thì tôi suýt nôn ra đấy. Con bé nằm trên giường, cái gối kê cổ lún lửng, áo choàng mỏng tang ôm sát tấm da trắng ngần. Chính là Meguri. Cái con hàng xóm lúc nào cũng xách túi hiệu, bới tóc kiêu hãnh như thể khu phố này là của nhà cổ vậy. Nó nhìn tôi, con mắt trừng trừng, tay nó run rẩy nắm lấy khăn che ngực.
Một tiếng cười khùng khục bật ra từ họng tôi. Đặt con giống cổ mà vớ ngay chính chủ. Chả phải định làm đâu, mà thấy cái cảnh cổ mà tưởng mình vẫn đang ở cái vựa hàng xóm là tôi thấy nghứa. Đè nó xuống giường, tôi dí ngón tay cái vào cằm nhọn hoắt của nó.
Chào hàng xóm. Hóa ra phục vụ khách kiếm tiền bẩn thỉu vậy chứ?, tôi thì thầm vào tai nó.
Nó nấc lên, mặt tái mét, mồm lắp bắp là tôi làm vậy với nó là xúc phạm, là đạp vào mặt nghề nghiệp, là sẽ gọi quản lý. Tôi cười khẩy, giật cái áo choàng nó văng đi. Gọi đi. Gọi to lên cho mấy con kia xúm lại xem hàng xóm nhà ai đang phơi lòi cái bướm ra chào khách. Lũ kiêu như mày mà đi làm nghề này, đúng là hết thuốc chữa. Chưa kể, mày dám nhìn tao bằng cái mắt chê bai từ nãy đến giờ, thì tao phải dạy cho mày cái nết.
Tôi lôi cổ nó ngồi dậy, ấn nó gục xuống. Không đợi nó phản ứng, tôi dầm xuống đè chặt vai nó. Cái loại đàn bà nhìn xuống mũi người ta này thì phải cho nó biết mặt đất nó nằm là chỗ nào. Môi tôi chạm mạnh vào điểm nhạy cảm của nó, ngậm lấy cúc áo trước ngực nó cắn nhè nhẹ. Nó giãy như cá trê nhưng sức đâu mà cựa. Lão quản lý thì ở ngoài, còn tao thì nắm đằng chuộc nó.
Nhắm mắt lại cho tao, hàng xóm. Bây giờ thì mày là món giải tỏa stress của tao. Mày phục vụ tao không tốt, tao la lên cái là mày bay màu tấm thân liền.
Hắn chủ quán có cấm tình dục ư? Cái đéo cấm được khi cửa đóng then gắt. Tôi đút ngón tay cái hung hăng thọc thẳng vào chỗ ẩm ướt của nó. Meguri rên lên một tiếng nghẹn cổ, nước mắt chảy lèo lánh. Nhìn cái vẻ mặt khinh bỉ ban nãy giờ đã vỡ nát, chỉ còn lại sự nhẫn nhục nhẫn nhịn của con đĩ, tôi càng đâm càng sướng. Mày thích khinh người ta hả? Thì bây giờ hãy nuốt lấy cái sự cao ngạo của mày đi.
Tôi lật đật nó lại, con mắt nó sưng vều, môi mím chặt. Nhưng ánh mắt đấy giờ đã khác, ánh mắt của sợ hãi và chịu đựng. Hai chân dài vắt lên vai tôi, da thịt nóng hổi bốc khói. Tôi cứ nhấn chặt hông xuống, từng cú rút sâu ngập tận gốc đập tan cả sự tự tôn của con bé. Nó phải nhẫn nhục há miệng ra hứng từng cái tát vào má, phải rên rỉ tung tăng như một cái máy bay không người lái chỉ cần nghe lệnh. Sự kiêu hãnh vỡ tan nát dưới cái háng của một thằng dân quèn như tôi.
Ra ngoài, cái túi xách hiệu đắt tiền nó quăng ở góc phòng, nhưng lấy tiền trả cho cổ làm gì cho mất công? Tôi có một con đĩ bự sẵn ở nhà rồi.
Và thế là từ đấy, cái mâm cơm tối của tôi luôn có Meguri. Chồng cổ đi làm ca đêm vắng nhà, hoặc trốn vào phòng rít điếu, thế là cổ phải cắp nách cái áo khoác, xách cả giầy cao gót lóc cóc qua nhà tôi. Tôi chẳng cần gọi, cứ tầm 6 giờ chiều, mắt nhắm mở thấy cái bóng nó dắt xe vào ngõ là xong. Nó cúi gằm mặt, mồ hôi túa ra trán, mệt rã rời sau một ngày duy trì cái vỏ bọc sang chảnh, nhưng vẫn phải đi. Vì cái mồm lồn nó mà cổ phải chấp nhận cả sự tồi tàn của tôi.
Tôi đếch quan tâm nó có muốn hay không. Nó bước vô nhà, chưa kịp cởi giầy thì tôi đã tung một cái tát bôm bố vào mông. Chào đón mày đấy, vợ hàng xóm. Nó sụp xuống, chật vật cởi dây nịt quần trong khi tôi ngồi nhàn nhã mở lon bia. Tôi đấm đá vào lưng nó, bóp cổ nó đến tím tái, rồi đè nó úp mặt xuống bàn phím máy tính. Cái lồn nó giờ đây bao giờ cũng phải ướt nhẹp chờ tôi. Tôi nốc bia, xả xáng đít nó, rên la hét toáng lên như đéo có ai nghe. Cổ cứ khóc thút thít, nước mắt túa ra, móng tay cấu vào chiếu cóc đến bật chỉ vì đớn đau và sự khiếp sợ. Nhưng tao có cho phép dừng đâu. Ngu thì chơi nhanh, mà đã chọn làm con nô lệ thì phải húp cả mồ hôi lẫn nước mắt tao.
Thế nhưng, chơi con đĩ nhà cũng chán. Chán nản đến mức tôi muốn nôn. Một bữa nọ, nhìn cổ đang run rẩy gắp đũa, hai hàm răng cào cào vào nhau vì sợ tôi, tôi chồm tới, vuốt ve cái cằm mảnh khảnh chảy xệ của nó.
Nhàm rồi. Bữa nay mày về phục vụ chồng, nhưng mà... tao sẽ ghé chơi.
Cổ sững người, đánh rơi bát canh, nước đổ lênh láng xuống chân. Anh... anh nói gì cơ? Chồng em đang ở nhà!, cổ thì thào run rẩy.
Tao biết. Chồng mày đang ngồi góc kia nhà mày, xem phim bựa rồi đấy. Tao ghé qua, mày vừa phải nấu cơm, vừa phải mỉm cười ngoan với chồng, và vừa phải kéo tao vào trong góc bếp để bú cặc tao cho tao sướng. Mày từ chối thử đi, đớt rách, tôi cười gằn.
Nó khóc sụt sùi, đầu gục xuống ngực. Cổ không còn lối thoát. Lẽ đường của cổ bị tao khóa chặt bằng những tấm hình, bằng cái uy của một thằng đàn ông muốn đạp mặt. Nó biết rõ, nếu tao chạm một cái điện thoại báo cho thằng chồng ngu ngốc của nó, thì vỏ bọc người vợ hiền, người chủ nhà hàng kiêu kỳ của nó vỡ tan ngay lập tức.
Chiều đó, mùi nước hoa đắt tiền của cổ lẫn lộn với mùi mồ hôi hôi hám của tôi trong phòng bếp hẹp. Chồng nó đang ngồi bóp đùi dưới phòng khách, còn cổ thì đang quỳ gối dưới gầm chậu rửa bát, miệng ngậm đầy thằng đệch của tôi. Nó nghẹn từng tiếng, đánh rơi cái muỗng, nhưng cổ vẫn phải nín chịu. Nó nhắm mắt lại, để nước mắt túa ra, và phục vụ tao bằng chính cái cái lồn mà cổ từng dùng để khinh người khác. Cổ không thể từ chối. Cổ là con đĩ của tao, là món đồ chơi, là cái cục bún nhục nhằn mà tao muốn đạp lúc nào thì đạp.
Tôi nhổ đàm vào lồn nó, vạch đùi ra rộng đến mức rách cả áo ngủ, nện cho tới khi mấy cái đinh treo tường trên bếp rung bần bật. Rõ tiếng chồng nó ho khan ở dưới, cổ giật mình, nhưng tôi chỉ ấn đầu nó sát mu hơn, cúi xuống thì thầm vào tai nó: Nín đi em yêu. Chồng em đang nghe đấy, nhưng mày mà kêu một tiếng, tao sẽ gửi video này cho ổng ngay.
Và thế là, tiếng rên bị nghẹn lại trong cổ họng, sự đê hèn được dâng trào, trong khi một thằng hàng xóm ngu ngốc vẫn đang ngồi ăn mì và không hề hay biết, vợ mình đang thỏa hiệp thảm bại cho kẻ thù dưới gầm bếp.







