Dì ngồi bên mép giường, vẫn còn đẫm mồ hôi sau một ngày dài làm việc. Con đứng ngoài cửa nhìn vào, ngập ngừng gọi: Dì ơi, con muốn tắm chung với dì. Tiếng con lí nhí như sợ dì từ chối. Dì quay lại, thoáng ngạc nhiên, rồi nhoẻn miệng cười, bảo: Con lớn rồi, sao lại đòi tắm chung với dì? Con nhìn xuống chân, lí nhí: Con thấy mấy đứa bạn ở trường được ba mẹ tắm chung, vui lắm. Con muốn được gần dì như vậy. Dì im lặng một chút, rồi xoa đầu con: Thôi được, nhưng nhanh lên nhé, kẻo nước lạnh. Con vui mừng gật đầu liên tục. Hai dì cháu bước vào phòng tắm, nước ấm bốc hơi mờ mờ. Con đứng nép vào dì, líu lo kể chuyện ở lớp, chuyện về mấy đứa bạn, về món ăn trưa nay không ngon. Dì lắng nghe, đôi khi cười khúc khích, đôi khi xoa vai con để trấn an. Mùi sữa tắm thoang thoảng quyện vào hơi nước, tạo nên không gian ấm áp, riêng tư. Con cảm thấy an toàn, được yêu thương, như được trở về với vòng tay mẹ. Dì không nói gì thêm, chỉ nhẹ nhàng xoa lưng con, mỉm cười. Sau này, con sẽ lớn lên, sẽ có nhiều thứ thay đổi, nhưng khoảnh khắc tắm chung với dì hôm ấy vẫn in đậm trong ký ức — giản dị, ấm áp và tràn đầy tình thương.







