Tôi lao đao tìm việc, cuối cùng cũng dắt díu được một chân bán hàng thời vụ ở mấy cái cửa hàng tiện lợi ven đường. Đồ đạc thì vớ vẩn, nhưng cái lợi duy nhất là đêm về cửa đóng then cài, tha hồ thảnh thơi. Vừa vào việc được vài hôm, tôi liền bén mũi nhắm trúng một con nhỏ làm ở kho phía sau. Con nhỏ này dính dáng gì mà lại trốn sau cái chốn tối mù, tối mịt ấy chứ? Đi ngang qua khu vực chia hàng, cái lưới che mờ sương cứ rung bần bật theo nhịp thở của nó. Trời ơi, gương mặt nhìn là biết ngay hàng thiệt, lại thêm cặp bồng đào to chảng, tròn xoe mà sơ ý để lộ chút da trắng thì chỉ muốn xông vào bóp lấy bóp đậy. Đáng lẽ con gái đẹp đẽ thế phải đứng lộng lẫy ở quầy tính tiền, tiếp khách nở nang, nào ai ngu gì đem nhốt cái sắc nước hương hương ấy vào cái xó tối mù, tối mịt thế này.
Làm việc chung một thời gian, tôi bày cớ mượn phòng nghỉ trọ bữa rượu bia giải lao. Hai đứa ngồi tu hú với mấy lon hơi, rượu vô lời thấm đẫm, bớt e dè, nó mới lảo đảo kể lể đời tư. Mẹ kiếp, hóa ra đứa con gái tưởng chừng lụy tình, ngoan ngoãn này từng bị một thằng đéo ra gì bám đuôi chặt lấy, bao vây cả nơi làm lẫn chỗ ở. Bực bội quá nó đành gạt bỏ công việc xịn, lặn biệt tích, rồi chạy lủn nhủn vào cái siêu thị mini này chỉ để làm nghĩa vụ cho có cái ăn qua ngày. Thà cứ khuất mặt sau kho lạnh lẽo còn hơn bị chĩa ống kính, bị lùng sục. Cứ thế bữa tối thành bữa rượu, bữa rượu thành đêm say sưa tâm tình. Cả hai cứ ngả vào vai nhau, tựa như hai kẻ khát tình lâu ngày chạm được vào nhau vậy. Cái kết của đêm say ấy là một cuốn phim xé rào ngon lành ở mấy cái khách sạn lụp xụp đèn pha. Chăn gối xong xuôi, tôi gật đầu ríu rít hứa hẹn, nhồi nhét vào tai nó trăm ngàn lời độc ngôn về việc sẽ giang tay che chở. Con nhỏ nhìn tôi bằng đôi mắt ầng ừng nước, có vẻ như nó đã tin phần nào, bởi từ đấy nó dám ló mặt ra đứng phơi nắng trước cửa hàng nhiều hơn.
Cứ mỗi giờ cao điểm vắng khách hay đêm khoá cửa kéo rèm, hai đứa lại điên cuồng địt cô đồng nghiệp trong siêu thị mini. Lúc thì chặn ngang lối hành lang khu kho, lúc thì rạp nách giữa tít mờ đêm trên ghế gỗ trước quầy. Tiếng rên rỉ chìm vào tiếng quạt tạt gió, mồ hôi trộn lẫn hơi thở rộn ràng, cứ tưởng cái đam mê ấy sẽ dính chặt lấy nhau suốt đời. Tôi ngây thơ nghĩ rằng nhịp sống êm đềm này sẽ kéo dài đến trọn kiếp, không ngờ chính cái suy nghĩ ngây ngô ấy lại báo hiệu một màn tuột phanh.
Chẳng bao lâu, con nhỏ bỗng nhiên dọn sạch hành lý, khuôn mặt nhợt nhạt nói dứt áo từ giã. Trước khi rời đi, nó nhắn qua cho tôi một mảnh giấy nhắn nho nhỏ: Đừng tìm, đừng gọi, đừng bám theo. Em chỉ mang lại bất hạnh cho anh mà thôi. Tôi đứng trơ trọi giữa cánh cửa rít gió, cầm xé tả tơi mảnh giấy ấy, mà như cầm một nhúm tro tàn vụn rơi. Đằng sau bước chạy trốn tuyệt vọng ấy, liệu con nhỏ từng trải qua những đêm kinh hoàng ra sao? Trả thù ai hay gánh một món nợ nào quá lớn? Đó là câu hỏi lớn mà có lẽ cả đời này tôi cũng đợi hoài không có hồi đáp.