Những buổi học thêm vốn chỉ để nâng cao kiến thức bỗng mang một không khí khác lạ. Cô bé ngồi ngay ngắn, giọng nhỏ nhẹ đọc lại bài tập, nhưng ánh mắt lâu lâu lại liếc sang, lấp ló nụ cười tinh nghịch. Mái tóc buộc đuôi gà, chiếc váy đồng phục ngắn khẽ xòe mỗi khi cô nghiêng người về phía trước để chỉ vào cuốn vở, vô tình để lộ đường cong non tơ.
Mỗi lần chạm nhẹ vào tay khi chỉ bài, cảm giác như có luồng điện nhẹ lướt qua. Cô bé dường như cố tình tạo ra những khoảnh khắc ấy, ánh mắt đưa tình xen lẫn ngại ngùng, môi khẽ cắn khi không biết trả lời câu hỏi. Tiếng thở khẽ, mùi hương dịu nhẹ từ mái tóc thoảng qua, tất cả tạo nên một cám dỗ khó cưỡng.
Những ngày trôi qua, sự tò mò thay thế cho sự nghiêm túc ban đầu. Những cái chạm trở nên lâu hơn, ánh mắt sâu hơn. Cô bé không còn e dè, thay vào đó là ánh nhìn mời gọi, khao khát được khám phá. Và rồi, buổi học cuối cùng, căn phòng chỉ còn lại hai người, tiếng thở gấp gáp vang lên, đánh dấu sự buông thả vào dục vọng không thể kiểm soát.







