Tập trước
Tập tiếp theo
Tắt đèn
Báo lỗi
2 lượt xem

Saito là cô bạn cùng lớp ngồi ngay bàn bên cạnh tôi. Cô ấy vốn dĩ là cơn ác mộng của những kẻ nhút nhát như tôi. Tóc hai mái cắt tỉa tót, đôi mắt híp lại đầy ranh mãnh và cái miệng luôn miệt mài chọc ghẹo tôi mỗi khi giáo viên ngoảnh mặt. Đã bao lần tôi ngậm bồ hòn đắng khi bị cô ấy trêu chọc, nhưng hôm nay, tôi quyết định vùng lên để lấy lại thể diện!

Ngay giờ nghỉ, tôi lấy ra một chiếc hộp nhỏ xíu được tôi tự tay dùng băng dính dán kín mít, tới mức không gợn kẽ hở nào. Thêm vào đó, tôi còn tinh vi lồng bên trong đó một chiếc hộp thứ hai. Tôi tự tin rằng không ai có thể lường trước được thứ tôi giấu kĩ bên trong.

– Saito! Tớ thách cậu đoán xem trong hộp này có gì? Nếu cậu đoán sai, ngày mai cậu phải làm một điều tớ nhờ! – Tôi vỗ chiếc hộp rầm rầm, hất hàm nhìn cô ấy.

Saito khẽ nheo mắt, nụ cười mỉm hiện lên trên môi. Cô ấy không thèm chạm tay vào chiếc hộp mà chỉ đưa mắt nhìn tôi chằm chằm vài giây, rồi búng tay:
– Cục tẩy hình con heo, mua nhầm ở cổng trường sáng nay, cậu đang muốn dùng nó đè lên tớ đúng không?

Tôi sững người. Cả lớp bỗng yên ắng. Chẳng ai chạm vào hộp mà cô ấy làm sao biết được chứ?! Lẽ ra tôi đã giấu kĩ, nhưng hóa ra lúc dán băng dính vội, tôi đã lỡ để quên mùi thơm đặc trưng của viên tẩy con heo ấy. Tôi cúi gằm mặt, nuốt không trôi cục tằm vì sự tự tin vỡ vụn của mình.

Sáng hôm sau, Saito bước vào lớp với một chiếc hộp còn được trang trí bằng nơ xinh xắn.
– Hôm nay tớ thách cậu đấy. Ai thua thì phải nghe lời người thắng một cách 'tuyệt đối'.

Trận đấu tặc lưỡi lại bắt đầu. Nhưng không, định mệnh vẫn không mỉm cười với tôi. Lần này tôi đoán sai thứ cô ấy giấu trong hộp: một tanh giấy xếp hình con sếu. Ván thua một của tôi là chấp nhận sự thống trị của Saito.

Buổi tan học hôm đó, Saito bước đến ngồi thẳng đối diện bàn tôi. Cô ấy chắp tay lên má, nhìn thẳng vào mắt tôi và nghiêm túc nói:
– Điều kiện hôm nay của tớ là... Chúng tớ thử hẹn hò xem sao.

Tôi tưởng tai mình đã có vấn đề. Chuyện gì đang diễn ra vậy trời?!
Thế nhưng, khi ánh mắt lảng tránh của tôi vô tình va chạm với ánh mắt dịu dàng của Saito, không khí giữa chúng tôi bỗng chốc thay đổi. Saito không cười cợt hay trêu chọc nữa mà từ từ đưa tay ra nắm lấy cổ tay đang run rẩy của tôi, kéo tôi đi dạo quanh trường.

Không chỉ là lớp học, cuộc thách đấu giữa chúng tôi lan ra khắp mọi ngóc ngách của ngôi trường:
Thư viện: Hai đứa thì thầm thì thị, tranh nhau những tập truyện tranh cũ kỹ, và tôi thua cô ấy trong một trò đoán tên tác giả. Phạt. Tôi phải nhường cho cô ấy chiếc tai nghe đang nghe nhạc êm dịu.
Phòng thể dục: Buổi chiều tràn nắng, chúng tôi nằm dài trên sân cỏ sau giờ thể dục. Saito chọc ghẹo tôi vì chạy không nổi bộ môn chạy bền. Tôi trả đũa bằng cách chọc vào nách cô ấy, tiếng cười trong trẻo của cô ấy vang vọng khắp khoảng sân.
Phòng y tế: Lần tôi bị đau bụng nhẹ vì lỡ uống nước đá, cô ấy không cười cợt như mọi khi mà mặt hốt hoảng chạy đi xin giáo viên cho phép đưa tôi xuống phòng y tế. Cô ấy ngồi cạnh giường, lặng lẽ thổi quạt cho tôi và đưa cho tôi ly nước ấm có chút đường pha. Khoảnh khắc ấy, trái tim tôi thực sự bị đánh gục.

Đó là lúc tôi nhận ra, sự ngang bướng và hay thách đấu của Saito chỉ là lớp áo bảo vệ cho một cô gái thích quan tâm người khác theo cách của riêng mình. Tình cảm của chúng tôi lớn lên từ những cuộc thi đố ngu ngốc và những nhượng bộ nhỏ bé.

Từ đó, tôi chủ động rủ cô ấy về chung đường mỗi buổi tan trường. Những ngày cuối tuần, chúng tôi đạp xe dạo quanh hồ, ăn kem que và kể cho nhau nghe những điều phiền muộn trong cuộc sống. Từ một cậu học sinh rụt rè, tôi đã mạnh dạn nắm lấy tay cô ấy khi qua đường đông đúc. Saito cũng không còn trêu chọc tôi nữa, thay vào đó là những cái nắm tay ấm áp và những nụ cười tỏa nắng mỗi khi tôi làm được điều gì đó tốt.

Cuộc đời học sinh của chúng tôi dẫu rồi sẽ có lúc phải rẽ ngang, nhưng những trò đùa dỉnh dàng, những trận thách đấu không đá bụi và sự ngượng ngùng khi trái tim rung động ấy, chắc chắn sẽ mãi là trang ký ức đẹp nhất của tuổi thanh xuân.

#Dự Phòng
VLXX