Căn nhà nhỏ ấy lìm kìm giữa rừng già, như một nốt trầm âm thầm lặn xuống lòng đất ẩm. Đường đi lên đó vắt vẻo qua những cây cổ thụ vươn mình che khuất cả ánh trăng, chỉ còn lại quầng sáng xanh xao hắt nhẹ qua tán lá dày đặc, đủ để nhận ra những bậc thềm cũ kỹ phủ rêu. Không khí nặng nề, mùi ẩm mốc hòa quyện với hương hoa dại nở khuya, nghe tiếng lá xào xạc gió thổi qua kẽ răng như đang thì thầm những lời dị nghị. Cứ bước chân vào, cái lạnh của đêm rừng như tạt vào mặt, kéo theo hơi nước ngưng tụ trên gỗ, khiến da gà bốc lên nơi ngấn áo. Nhưng trong bóng tối mờ ảo của căn phòng nhỏ, chỉ có hai bóng người hình thành từ mỏi mệt và dục vọng. Ánh đèn dầu nến le lói, vàng vọt nhảy múa, soi chiếu những vệt nước mắt trên gương mặt mệt nhoài, những vạch đất bẩn bùn dính trên quần áo. Cái chăn thô ráp, nhăn nheo trên chiếc giường đơn sơ nghiêng nghiêng như muốn lật đổ, trở thành sân khấu duy nhất. Tiếng hít thở dồn dập, tiếng da chạm vào da khô ráp, tiếng tiếng bóp méo từ những hàm răng cắn chặt, tất cả loã ra trong không gian chật hẹp, dày đặc mùi mồ hôi và mùi gỗ mục ẩm. Đó không chỉ là sự xâm nhập đam mê, mà còn là sự giải thoát khỏi bóng tối rừng khuya, là tiếng gào thét mãnh liệt của cơ thể giữa bốn bức tường gỗ run rẩy, như thể căn nhà nhỏ ấy đang rung chuyển theo nhịp sinh tồn nguyên thủy, rồi dần lùi lại im lìm, ngấm vào bóng tối mênh mông của rừng già, chỉ còn lại tiếng lá xào xạc như một lời cuối cùng, ngưỡng miên và mênh mông.







