Ánh đèn thang máy chập chờn rồi tắt phụt, để lại bóng tối đặc quánh cùng tiếng rít cơ khí rền vang rồi im bặt. Cái mùi ẩm mốc, dầu máy cũ kỹ xộc lên mũi. Tôi ngẩng đầu, tay vẫn đang bấm nút mở cửa liên tục như một thói quen vô vọng. Trong cái không gian chật hẹp, mùi nước hoa nồng nàn của chị quản lý bỗng trở nên rõ rệt, thoang thoảng đâu đó giữa mùi khét lẹt của hộp số.
“Lại hỏng rồi,” giọng chị vang lên, bình thản đến lạ, như thể chuyện thang máy chết máy giữa chừng là một phần của buổi sáng thứ Hai. Tôi có thể cảm nhận ánh mắt chị xuyên qua màn đêm, như một tia laser hơi nóng rờn rợn. “Công ty này có cái thang máy đúng là… có số phận.”
Tôi nuốt nước bọt. Tiếng đồn về chị, về “cái cách chị quản lý nhìn nhận nhân viên mới” lan truyền như một bí mật công khai trong công ty. Từ một anh chàng pha trà vô tình nhìn thấy chị trong toilet nữ, đến cô kế toán khóa cửa nhầm phòng họp với chị, tất cả đều trở thành những câu chuyện cười cợt đầy ám ảnh. Tôi chỉ là một thằng nhân viên kinh doanh mới, chưa kịp hiểu hết những quy tắc ngầm. Và giờ, tôi đang kẹt trong cái hộp sắt với chính nhân vật huyền thoại đó.
“Em… em tưởng chị lên sớm,” tôi cố gắng nói, giọng khô khốc.
“Ừ, sớm. Nhưng không phải để ngắm thang máy,” chị cười khẽ, một âm thanh trầm khàn, không phải cười vui. “Hay là, em cũng muốn thử vận may? Giống như mọi người vẫn đồn?”
Câu hỏi treo lơ lửng trong bóng tối, sắc nhọn và trực tiếp. Tôi sững sờ. Đồn đại thì vẫn chỉ là đồn đại, cho đến khi nó được nói ra bởi chính chủ thể, trong một hoàn cảnh kỳ quặc như thế này. Trái tim tôi đập thình thịch, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự tò mò đen tối, một cái gì đó liều lĩnh bùng lên trong lòng. Tôi đã nghe quá nhiều, và giờ, cơ hội để tự mình kiểm chứng, dù trong tình huống éo le này, lại hiện ra trước mắt.
“Em… em không nghĩ là…” tôi lắp bắp, nhưng lời nói dối chưa kịp thành hình.
“Không nghĩ là chị sẽ đồng ý?” chị cắt ngang, giọng vẫn đều đều. “Hay là, em nghĩ chị chỉ là một bà già khó tính, suốt ngày săm soi lỗi nhỏ?”
Tôi không trả lời được. Bóng tối dường như đặc quánh hơn, nhưng tôi vẫn có thể cảm nhận được hơi thở của chị, gần hơn một chút. Một bàn tay chạm nhẹ vào cánh tay tôi, không phải để đẩy, mà như để dò xét. Đầu óc tôi trống rỗng, chỉ còn lại tiếng tim đập và cái cảm giác mềm mại, ấm áp từ đầu ngón tay chị truyền qua lớp áo sơ mi.
“Đèn có khi lại sáng bất chợt đấy,” chị thì thầm, hơi thở phả vào tai tôi. “Nhưng nếu không, thì mình cũng có thời gian.”
Thời gian. Từ đó vang lên như một lời thách thức, một lời mời gọi. Tôi không còn suy nghĩ được gì nữa. Lý trí bị nhấn chìm trong cơn sóng tò mò và dục vọng bất chợt. Tôi quay người, trong bóng tối mò mẫm, tìm thấy bờ vai chị, rồi vòng tay ôm lấy. Chị không phản kháng, chỉ khẽ cười thành tiếng, một tiếng cười thỏa mãn, như thể chị đã đoán trước kết quả này từ lâu.
Và trong cái không gian chật hẹp, ẩm thấp của thang máy hỏng, dưới ánh sáng le lói từ điện thoại bất ngờ bật lên của chị, chiếu rọi những bóng hình nhấp nhô trên tường, chúng tôi đã làm tình. Không phải là một cuộc tình nhẹ nhàng, mà là một cuộc chinh phục thầm lặng, dữ dội và đầy tính sở hữu. Tư thế quen thuộc, cái tên mà người ta vẫn dùng để chỉ nó, trong cái hoàn cảnh không thể nào trớ trêu và kích thích hơn. Doggy. Chính xác là Doggy chị quản lí biến thái trong thang máy.
Tiếng thở dốc, tiếng va chạm nhẹ vào vách kim loại, tiếng rên khẽ bị kìm nén. Tất cả hòa vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng bí mật chỉ có hai chúng tôi nghe thấy. Chị quản lý biến thái, với những đồn đại rùng rợn, hóa ra lại là một người phụ nữ biết cách tận hưởng, biết cách biến một sự cố thành một cơ hội. Và tôi, thằng nhân viên mới, đã tự nguyện lao vào cuộc chơi của chị, trong cái thang máy chết tiệt ấy.
Khi đèn bỗng nhiên bật sáng trở lại, ánh sáng chói lòa làm tôi nhíu mày. Chị vẫn giữ nguyên tư thế, quay lưng về phía tôi, chỉnh lại mái tóc rối bù. Cánh cửa thang máy kêu lên một tiếng tít nhẹ, rồi từ từ mở ra, ánh sáng hành lang bên ngoài tràn vào, xóa nhòa bóng tối và mùi hương hoan lạc.
Chị bước ra trước, chỉnh lại cổ áo sơ mi, nụ cười mỉm vẫn còn trên môi. “Thang máy này, đúng là có số phận thật,” chị nói, như thể vừa trải qua một cuộc họp bình thường. “Nhớ, thứ Sáu này nộp báo cáo quý cho chị. Và nhớ, giữ bí mật đấy.”
Cánh cửa thang máy đóng lại trước mặt tôi. Tôi đứng đó, quần áo xộc xệch, đầu óc quay cuồng. Từ nay, mỗi khi bước vào cái thang máy cũ kỹ ấy, tôi sẽ không chỉ nhớ đến tiếng rít cơ khí hay mùi ẩm mốc. Tôi sẽ nhớ đến bóng tối, hơi thở, và cái cách chị quản lý biến thái đã biến một sự cố kỹ thuật thành một cuộc vui bất ngờ, khó quên.







