Hôm nay lần đầu tiên two mình gặp nhau trước vài tiếng, không ngờ khoảnh khắc ấy lại chạm đến điểm tắt nghẹn đầy say xỉn. Cô em với vẻ oai phê tựa nguyệt núi, đôi mắt cười mở rộng khoảng trời, dáng xinh tươi được ánh đèn lam phô diễn một hình tượng gây num mê. Khi hai bàn tay nhau ôm chặt, nồng độ electric lập tức bay lên, không cần lời giải thích gì.
Nỗi đam mê cuồng nhiệt bay phăng phớt khi lời thì thoát ra từ cô em: Đây là lần đầu tiên em được thửi nghiệm điều này.... Giọng trào ồn vui tươi, đôi mắt hái úp thầm thích. Không cần nhiều lời, mọi vật chất đều trở thành phụ kiện cho những giây phút tràn ngập hơi ấm, tim đập loạn tuổi. Ánh mắt em nhìn ngài đầy thử thách khiến lòng trof trở nên lạc quan, không giữ được cách ly nào.
Trong khoảng lặng, tiếng nắng về cánh cửa nghe văng vào như một điệu cười nhịp nhàng. Tất cả cung bậc mở ra, không còn phân biệt đâu đó giữa tâm hồn và thân xác. Cứ như những phấn đấu đầu tiên của hai thiên thể chưa từng đối diện, dù tăm tối vẫn biết dâng lên nụ cười tựa mây gối bạc.
Khoảnh khắc ấy, không cần lời hỏi, chỉ cần thở hòa cùng nhau, để tất cả thành viên thân thể gắn kết một cách tự nhiên. Giọt nước mắt mờ nhạt, tiếng nói ôm lấy nhau, hay đôi cánh tay treo lơ lửng... Tất cả đều như một bản nhạc hòa cùng, cũng là lời hát đầu tiên của một cặp đôi mới chia tay ánh mắt bao la.







