Tập trước
Tập tiếp theo
Tắt đèn
Báo lỗi
7 lượt xem

Chiều hoàng hôn nhuộm màu đỏ cam trên những tán lá mùa thu, Hajime – một sinh viên năm ba đang lang thang trong khu công viên quen thuộc của thời thơ ấu. Vừa mới nhận tin mẹ cậu sắp tái hôn, cậu về quê để dọn dẹp hành lý và chấm dứt một chương cuộc đời. Bất chợt, một bóng dáng thanh tú ngồi trên băng ghế đá thu hút ánh nhìn của cậu. Đó là Reiko – người phụ nữ từng có những buổi chiều trà chanh, trò chuyện phiêu lưu cùng cậu năm xưa. Sự thân thiết ngày thơ ấu chưa từng phai nhạt. Reiko mời Hajime đi bộ cùng mình về nhà, vì ngôi nhà của mẹ cậu chỉ cách đó vài bước chân. Trên đường đi, hai người hàn huyên, nhưng ánh mắt của Reiko khi nhìn Hajime giờ đây đã mang một sự trầm lặng và u uất lạ kỳ, hoàn toàn khác với bà mẹ đầy sức sống mà cậu từng biết.

Đứng trước ngôi nhà cũ, Hajime mở cánh cửa phòng mình ngày xưa. Khung cảnh khiến cậu chạnh lòng: căn phòng từng đầy ắp đồ chơi và áp-pờ-to giờ đã biến thành một kho chứa đồ đạc đóng hộp. Không có giường, không có chăn gối, Hajime đành tựa lưng vào tường, nhìn lên trần nhà với sự bối rối. Nhận ra sự mệt mỏi của cậu, Reiko mỉm cười nhẹ nhàng và đưa ra một lời đề nghị: Chiều nay cậu cứ qua nhà tôi ngủ tạm đi, mai dọn đồ xong rồi hẵng về.

Được đón tiếp trong căn hộ ấm cúng của Reiko, Hajime mới thực sự nhìn rõ sự thật đằng sau lớp son phấn hoàn hảo. Reiko pha cho cậu một tách trà nóng, nhưng đôi tay cô lại thi thoảng run rẩy. Trong lúc trò chuyện, Hajime lỡ nghe được cuộc điện thoại từ một giọng nam giới vô cùng nhạt nhẽo, ghen tuông và quát mắng. Reiko cúi gầm mặt, xóa cuộc gọi trong im lặng. Cô thở dài, tiết lộ sự thật: người chồng sắp cưới của cô là một doanh nhân bận rộn, thường xuyên đi công tác và đã có bóng dáng của một người phụ nữ khác. Căn phòng ấm áp bỗng chốc trở nên lạnh lẽo bởi sự cô đơn tột cùng của một người phụ nữ bị lãng quên.

Ngồi sát bên nhau trong sự im lặng khó xử, bầu không khí căng thẳng dần chuyển hóa. Hajime nhìn thấy vẻ đẹp mặn mà, quyến rũ của Reiko dưới lớp áo mỏng manh. Cô là một người phụ nữ trưởng thành, đầy đặn và chín muồi – một sự đối lập hoàn toàn với những cô gái cùng trang lứa với cậu. Sức hút này cộng với cảm giác muốn chở che, bảo vệ bỗng dưng khiến huyết khí của Hajime dồn lên không thể kiểm soát. Ánh mắt cậu vô tình dừng lại một cách thất thường, cơ thể cậu cứng đờ. Reiko với tư thế người phụ nữ từng trải, lập tức nhận ra ánh nhìn và sự cương cứng đang tỏa nhiệt dưới lớp quần của cậu.

Thay vì giận dữ, xua đuổi hay tỏ thái độ bực bội, Reiko chỉ mỉm cười buồn hiểu biết. Cô từ từ đưa tay ra, nhẹ nhàng đặt lên đầu gối Hajime, rồi trượt xuống, vuốt ve và ôm lấy phần thân dưới đang cương cứng của cậu. Cảm giác ấm áp từ đôi bàn tay cô lan tỏa khắp cơ thể cậu sinh viên, làm dịu đi cơn nóng rực đang đốt cháy lý trí. Reiko thở đều, dùng ngón tay xoa dịu, vuốt ve nhẹ nhàng nhưng đầy nhục dục. Cô không nói lời nào, nhưng hành động của cô nói lên tất cả: Cô đang dùng cơ thể và sự dịu dàng của mình để xoa dịu cơn khát khao vô tội của cậu trai trẻ, đồng thời cũng dùng cảm giác thăng hoa này để tạm thời che giấu sự trống rỗng, sự khô cạn trong chính cuộc hôn nhân đang mục nát của bản thân mình. Trong bóng tối căn phòng, tiếng rên rỉ thở dốc của Hajime hòa lẫn với nhịp thở dồn dập của Reiko, tạo nên một bản giao hưởng của sự an ủi lẫn ham muốn đầy tội lỗi và ngọt ngào.

#Dự Phòng
VLXX