Tập trước
Tập tiếp theo
Tắt đèn
Báo lỗi
7 lượt xem

Cái nắng ở miền Trung cứ gay gắt và oi bức như muốn hong khô cả chút lý trí trong đầu tôi. Ngót nghét đã ba năm kể từ ngày tôi đặt chân vào công ty chuyên về các dòng sản phẩm massage, ngập ngụa trong cái mùi hương thảo mộc và dầu nóng mỗi ngày. Tôi luôn chăm chỉ, cố gắng bám víu vào công việc này như một cách để chứng minh năng lực của bản thân. Thế nhưng, thứ thực sự níu chân tôi lại với công ty không chỉ là những hợp đồng hay con số, mà là hình bóng của Ayumi-san.

Cô ấy lớn tuổi hơn tôi một chút, là người tiền bối dìu dắt tôi từ những ngày đầu còn bỡ ngỡ. Nhưng với lòng tôi bấy lâu, Ayumi-san chẳng khác nào một người phụ nữ hoàn mỹ. Ngoại hình cô ấy rất xinh đẹp, đôi mắt toát lên vẻ điềm tĩnh và sắc sảo. Cô ấy cực kỳ giỏi trong công việc, từ khâu tư vấn sản phẩm cho đến cách xử lý tình huống với khách hàng đều mượt mà, trơn tru. Đặc biệt, phong thái làm việc của cô ấy rất đúng mực, nghiêm túc; một người cấp trên mẫu mực mà bất cứ ai trong công ty cũng đánh giá cao và muốn noi theo.

Thế nên, khi sếp thông báo danh sách đi công tác cùng cô ấy để đôn đốc một đối tác phân phối lớn ở tỉnh lẻ, đôi chân tôi cứ tự bước đi mà chẳng cần ai hối thúc. Dĩ nhiên, tôi biết rõ ranh giới của mình. Ayumi-san đã có gia đình, một người chồng và những trách nhiệm của riêng cô ấy. Tình cảm tôi dành cho cô ấy vốn dĩ là một thứ đơn phương, vĩnh viễn sẽ không bao giờ có ngày đơm hoa kết trái. Dẫu vậy, khi xách vali bước lên xe khách cùng cô ấy, tim tôi vẫn đánh thình thịch, bồn chồn đến nỗi thấy cổ họng khô rát. Chỉ việc được ngồi cạnh, được ngửi thấy mùi nước hoa thoang thoảng trên áo cô ấy cũng đủ làm tôi xao xuyến suốt quãng đường dài.

Nhưng chuyến đi suôn sẻ bao nhiêu thì kết quả lại trớ trêu bấy nhiêu. Cuộc gặp gỡ với đối tác hôm nay đổ vỡ hoàn toàn. Lời hứa hẹn ban đầu là vậy, rốt cuộc họ lại lắc đầu từ chối ký kết hợp đồng. Đứng trước thất bại, tôi ngậm ngùi xin lỗi Ayumi-san, nhưng cô ấy lại nhẹ nhàng vỗ vai tôi, kêu tôi đừng lấy làm tâm sự. Cô ấy suy nghĩ một hồi lâu, ánh mắt dường như đã rũ đi phần nào sự mệt mỏi ban đầu, rồi quyết định: Mai mình gặp lại họ một lần nữa xem có cách nào cứu vãn được không.

Vậy là trời sẩm tối, hai đứa lại lục tục tìm chỗ nghỉ chân. Khách sạn ở cái thị trấn này không nhiều, càng không dễ tìm phòng vào giờ chót. Tôi loay hoay gọi điện đặt phòng khắp nơi, nhưng đáp lại chỉ là những cái lắc đầu thông báo đã kín khách. Đứa cuối cùng còn sót lại một căn phòng duy nhất cho hai người. Tôi ngần ngừ nhìn Ayumi-san, tự ái không dám mời cô ấy vào ở chung. Thế mà chính cô ấy lại là người gạt đi sự do dự của tôi, nhẹ nhàng nói: Ở đây đâu có chỗ khác. Đêm nay mình ở tạm chung vậy, mai dậy sớm ra đi cho kịp giờ.

Bước chân lên tầng, chìa khóa vặn vào ổ, cánh cửa hé lộ ra một không gian nhỏ hẹp, chật hẹp. Hai cái giường đơn được xếp sát nhau, cách nhau chỉ vừa một lối đi hẹp. Tôi ráng thu mình lại từng bước, cố gắng tỏ ra tự nhiên nhất có thể để hai đứa cùng ăn mì tôm qua loa cho đỡ đói lòng.

Sự thật thì đêm nay, Ayumi-san trông rất mệt mỏi. Cái cách cô ấy rót rượu mà tay vẫn run rẩy chút đỉnh khiến tôi chạnh lòng. Nước mắt lưng chòng, cô ấy bỗng buột miệng kể về gia đình mình. Hóa ra, người chồng luôn nghi ngờ cô ấy lung tung, soi mói từng bước đi, câu nói. Sự nghi ngại dai dẳng ấy khiến cô ấy chán nản, bế tắc và tột cùng thất vọng về một mối quan hệ đang dần mục rỗng.

Còn tôi, một gã đàn ông còn độc thân, đang ngồi đối diện với người con gái mình nâng niu, thầm thương trộm nhớ bấy lâu nay. Thấy Ayumi-san say rượu lảo đảo rồi gục đầu xuống bàn, lòng tôi như có hàng trăm con kiến cắn xé. Lòng tham muốn cùng bản năng đàn ông chực chờ một lúc lâu bỗng tuôn trào không thể kìm nén.

Đêm đã khuya, phòng khách sạn im lìm. Tôi chủ động đỡ cô ấy dậy, bảo cô ấy đi nghỉ ngơi sớm. Nhưng thay vì về thẳng phòng, tôi lại kéo cô ấy lại sát mép chiếc giường mình đang ngồi, xin phép được massage bấm huyệt giúp cô ấy giải tỏa bớt những mỏi mệt. Tôi đã từng đọc kỹ sách hướng dẫn, thuộc nằm lòng mọi kỹ thuật dùng cho các sản phẩm của công ty. Tôi muốn dùng tay mình, dùng những thao tác chăm sóc ân cần nhất để xoa dịu đi nỗi đau trong lòng cô ấy, dù chỉ là nhất thời.

Tôi bắt đầu với đôi vai gầy, ấn nhẹ nhàng vào những huyệt đạo căng cứng. Cổ tay tôi di chuyển xuống đôi bắp tay, sau đó là lưng. Càng massage, tôi càng cảm nhận rõ nhịp thở dồn dập, yếu ớt của Ayumi-san bên tai. Mùi nước hoa ngày hôm nay giờ đã lẫn mùi mồ hôi nhè nhẹ. Tim tôi đập thình thịch, cơn nóng ran dâng lên tận đỉnh đầu khi ánh mắt cô ấy lim dim, khuôn mặt ửng đỏ vì hơi men và cả vì bàn tay của tôi.

Tôi biết mình không được vượt rào, nhưng sự nhẫn nại bấy lâu đã bị khoảnh khắc này thiêu rụi. Dù bàn tay có cố gắng làm đúng kỹ thuật massage, tôi đã không thể kiềm chế nổi cơ thể mình. Lòng tham muốn bùng phát, tôi chủ động cởi bỏ lớp áo ngực của cô ấy, dùng ngực áp chặt lấy lưng cô ấy rồi nhanh chóng làm tình với cô ấy ngay trên chiếc giường khách sạn chật hẹp ấy.

Mọi chuyện xảy ra quá nhanh. Ayumi-san giật mình tỉnh giấc, đôi mắt mở to ngỡ ngàng. Cô ấy vùng vẫy, lắp bắp đẩy tôi ra, miệng nằng nặc trách móc tôi trơ trẽn, bảo tôi đừng chạm vào cô ấy. Ban đầu, cô ấy từ chối một cách gay gắt, nước mắt đã ứa ra vì sự phản bội lòng tin.

Nhưng rồi, tôi nhìn thấy đôi tay cô ấy không còn đẩy tôi nữa. Tôi cũng thấy ánh mắt cô ấy từ chỗ giận dỗi chuyển thành một sự thỏa hiệp đầy xót xa. Có lẽ, trong khoảnh khắc ấy, cô ấy đọc được nỗi khát khao chân thành và tuyệt vọng trong tôi. Thêm vào đó, có thể chính cô ấy cũng đang tuyệt vọng với gia đình mình đến mức cần một cái ôm thật chặt từ một người đàn ông khác, dù chỉ là nhất thời.

Kháng cự được một lúc, Ayumi-san dần thả lỏng cơ thể, khẽ khép mắt lại và rên rỉ. Tấm màn che chắn cuối cùng ấy cứ thế sụp đổ. Giữa một người đàn ông đang điên đảo vì tình, và một người phụ nữ đang tuyệt vọng vì chồng, chuyện gì cần đến cũng phải đến.

Đêm nay lạnh lẽo và tội lỗi, nhưng vòng tay của tôi quấn lấy cô ấy vô cùng chặt. Sự phản bội là vậy, nhưng khi Ayumi-san từ chối ban đầu, rồi sau đó lại chủ động đáp trả từng nhịp đập của tôi, tôi hiểu được rằng cô ấy đã chấp nhận đánh cược tất cả. Cô ấy chấp nhận dành trọn vẹn tình cảm, thể xác và tâm hồn mình cho tôi, chỉ trong đêm nay. Đêm nay, cô ấy là của riêng tôi.

#Dự Phòng
VLXX