Tập trước
Tập tiếp theo
Tắt đèn
Báo lỗi
0 lượt xem

Nói thật, mấy ngày nay tôi chỉ muốn quỵ lả trên giường chứ không nghĩ đến chuyện mở mắt ra nhìn ngày mai. Công việc bán thời gian tạm bợ này thực chất là một đống đổ vỡ: xô đẩy, vác những thùng hàng to sụ, mồ hôi nhễ nhại nhốt chặt trong cái áo thun dơ bẩn. Cứ ngắm nhìn mấy đứa thanh niên mặc quần âu bảnh bao đi làm văn phòng là tôi lại thấy cái tương lai của mình tối thui, mờ mịt như cái xó bếp khu tạp hóa. Chỉ có tiếng chuông reo mỗi khi quẹt thẻ là nhắc tôi biết mình còn tồn tại trên đời.

May mà có JULIA-san. Cô ấy làm bán chính thức, dáng đi mượt mà, đôi mắt long lanh nhìn tôi mà cười là tôi quên ngay cái lưng rách da rớm máu. JULIA-san không bao giờ nói những câu đạo đức sáo rỗng, cô ấy chỉ đập vỡ lon bia vào đá, rót tràn ly và hỏi: Mệt chưa? Nghỉ xíu đi, mai ngủ bù. Nói thật, đôi lúc tôi nghĩ nếu không có cái nụ cười tươi tắn cùng giọng nói mềm mại ấy, chắc tôi đã ném cả cái thế giới quèn này vào mặt mấy thằng quản lý khó tính rồi.

Tối hôm qua, cơn mào rìa đêm đổ ụp xuống phố. Mưa tầm tã xối xả vào mái hiên, tôi lỡ chuyến tàu cuối cùng, đứng co ro ở cửa ga với cái áo ướt sũng. Đang định bò bò về cái trọ chật chội thì điện thoại reo. JULIA-san bảo: Bình tĩnh đi, đừng có dính vào mấy thằng cò mồi đêm khuya. Ra cổng chính, cô đợi. Xe cô ấy trượt một cái gọn lỏn, kính cửa sổ hạ xuống, nụ cười ấy lại tỏa ra xua tan cái lạnh buốt thấu xương. Tôi lên xe với đôi dép lê nhựa lênh khênh, mồ hôi lạnh chảy dài sống lưng.

Nhà cô ấy ở ngoại ô, im lặng đến nỗi nghe được tiếng tim đập rền vang trong lồng ngực tôi. JULIA-san mở cửa, bật đèn phòng khách. Tôi định cởi giày ra thì cô ấy đã kéo tay tôi lại, lấy khăn mặt ấm áp phủ lên đầu, xoa xoa mái tóc bết mồ hôi. Tôi cúi đầu nhìn xuống sàn, đỏ mặt vì sự bất tiện: quần áo còn nguyên mùi mưa, mùi xăng xe và cả mùi đàn ông chật vật. JULia-san cười nhẹ, nói nhỏ: Đi tắm đi, đồ của anh em để sẵn trong tủ. Đừng có đứng khóc lóc làm gì nữa.

Tắm xong, tôi bước ra với cái khăn quàng dởm dởm, đầu vẫn vương những giọt nước. Rồi tôi khựng lại.

Cái phòng khách bỗng trở nên cực kỳ nóng bức. JULIA-san đang khoác hờ hững một cái áo phông oversize rộng thùng thình, chiếc quần jogger nhung mềm. Nước từ mái tóc cô ấy rỉ xuống cổ trắng ngần, tạo nên một đường ranh giới gợi cảm đến phát điên. Nhưng điều làm tôi suýt nuốt trọn lưỡi mình vào trong cổ họng là đôi chân dài kia. Chiếc quần nhung mềm ôm sát lấy đường cong, để lộ phần lằn vải in hằn hình bóng mờ phía dưới.

Không. Nói đúng hơn là không có gì mờ cả.

Cô ấy ngồi trên ghế sofa bật cái quạt sưởi nhỏ xíu, hai chân xỏ vào dép lê, đung đưa nhẹ nhàng. Cái dáng ngồi ấy cứ nửa mờ nửa hiện, áo phông trượt lên một chút, khẽ khâo vén cao một đường ranh giới nhạy cảm. Ở giữa hai đùi căng bóng, không hề có một đường chỉ nhỏ nào của chiếc quần lót. Trắng, mượt mà, tựa như dòng suối non chưa ai bước chân đến. Tự nhiên bầu đêm hôm ấy dường như kéo dài ra vô tận, không đếm được giờ phút, không nghe thấy tiếng đồng hồ.

Rồi cô ấy ngả người ra sau, khuỷu tay tựa vào lưng ghế, hai tay vòng ra sau gáy. Ánh đèn hắt từ trên xuống. Cái áo phông căng tròn, lộ ra hình bóng hai bầu vú to, căng mọng, đầy đặn tựa như quả đào chín giữa mùa hạ. Nó hiện ra trước mắt tôi một cách kiêu hãnh, quyến rũ đến tàn nhẫn. Thấu da, thấu thịt, đập thẳng vào thị giác một cách hung hãn.

Trời ơi, JULIA-san có biết không? Biết không rằng đôi mắt tôi đang nổ ra những tia lửa vô thức? Cô ấy đưa tay gạt mái tóc, lưng uốn éo một cái đầy cám dỗ. Chiếc áo càng lúc càng trượt, khẽ khâo để lộ khoảng hở nơi khe ngực căng tràn. Bầu vú to đẫy đà khiến nút áo phía dưới phình lên, chật cứng.

Cô ấy nhìn thẳng vào mắt tôi, nụ cười mỉm nhạt nhưng ánh mắt lại sắc như dao găm. Không ai hỏi ai. Nhưng không khí phòng khách bỗng đặc quánh lại, dày đặc mùi nước hoa thoang thoảng pha lẫn mùi đàn ông ngực to. Cô ấy đang mời gọi tôi sao? Hay chính tôi đang tự lừa dối mình rằng người ta đang chờ đợi?

Đầu óc tôi quay cuồng. Cơ thể tôi rạo rực như có đống lửa thiêu. Làm sao để cưỡng lại một người phụ nữ tuyệt đẹp đến ác liệt như vậy khi mà bầu đêm hôm nay dường như được thiết kế riêng để nuốt chửng lý trí? Nước mắt chực trào ra vì tuyệt vọng, vì chê bai thân phận mình. Nhưng ánh mắt JULIA-san lại rực lửa, một tia lửa châm ngòi cho quả bom chậm trễ trong quần tôi.

Tôi bước tới. Bước chân nặng nề, dẫm phải sự tôn vinh của một kẻ thua cuộc. Nhưng lúc này đây, tôi quên hết cả ngày mai, quên hết những thùng hàng hóa, quên cả bầu trời u ám. Đụ xuyên đêm với cô đồng nghiệp vú to quyến rũ, đôi khi không phải vì ham muốn rẻ tiền, mà đơn giản là vì ta muốn tìm lại một chút ấm áp nhân loại để chống trọi lại cái giá rét buốt tê tái của cuộc đời. Tôi vươn tay ra, khẽ chạm vào bờ vai mềm mại, mỉm cười giữa sự tuyệt vọng: Để anh ôm em một chút, JULIA-san. Đêm nay... để anh được là người đàn ông của em.

#Dự Phòng
VLXX