Tập trước
Tập tiếp theo
Tắt đèn
Báo lỗi
0 lượt xem

Tôi là Minh, một chàng trai thành đạt, luôn tự hào về Kawamura – cô người yêu xinh đẹp, dịu dàng nhưng cũng đầy cá tính của mình. Sau nhiều năm mộng mơ, tôi quyết định đưa Kawamura về quê ra mắt gia đình. Trong đầu tôi đã vẽ sẵn một bữa cơm ấm áp, nơi bố mẹ sẽ mỉm cười chào đón cô con dâu tương lai. Thế nhưng, sự thực phũ phàng đến tàn nhẫn. Phòng khách nhà tôi bỗng trở nên ngột ngạt, mẹ tôi – một người phụ nữ truyền thống, nghiêm khắc – đã dùng những lời lẽ cay nghiệt để chê bai Kawamura: từ cách ăn mặc, xuất thân cho đến phong cách sống tự do phóng khoáng của cô ấy. Bà tuyên bố Kawamura không bao giờ là mẫu con dâu lý tưởng của gia đình họ và bắt tôi phải chấm dứt ngay mối quan hệ này.

Tức giận tột độ trước sự độc đoán của mẹ, tôi cũng đau khổ vì bị đẩy vào thế tiến thoái lưỡng nan. Nhưng tình yêu dành cho Kawamura đã thắng. Tôi từ chối khuất phục. Bỏ lại sau lưng căn nhà im lặng và sự lạnh nhạt của gia đình, tôi quyết định nghỉ việc vài ngày và đưa Kawamura lên một khu nghỉ dưỡng cao cấp, ẩn dật nơi rừng sâu núi thẳm. Đó là nơi chúng tôi có thể trốn khỏi mọi áp lực của thế giới bên ngoài.

Không có ánh mắt soi mói của mẹ, không có những chuẩn mực khắt khe của xã hội, Kawamura bỗng trở nên rực rỡ lạ lùng. Đêm ở khu nghỉ dưỡng, chúng tôi tận hưởng những ly rượu vang ngọt ngào, những bản nhạc trầm bổng và bầu không khí lãng mạn đến nghẹt thở. Sự ấm áp của lửa sưởi và sự cô đơn của nơi núi rừng đẩy chúng tôi lại gần nhau. Chúng tôi làm tình rất nhiều, mãnh liệt và cuồng nhiệt như những ngày đầu mới yêu. Mỗi lần đụng chạm, Kawamura lại nhắm mắt hạnh phúc, rên rỉ gọi tên tôi. Khoảnh khắc giao hòa ấy không chỉ giải tỏa sự thèm khát về thể xác, mà còn là liều thuốc tinh thần mạnh mẽ nhất chữa lành những tổn thương do gia đình tôi gây ra. Càng quấn quýt, tôi càng nhận ra rằng Kawamura mới chính là bến đỗ bình yên và duy nhất của cuộc đời mình.

Mấy ngày trốn ở thiên đường, tôi dần nhận ra: Nếu cứ để mẹ định đoạt tương lai, tôi sẽ hối hận cả đời. Khoảnh khắc Kawamura nằm ngủ ngon lành trên ngực tôi, mồ hôi và hơi thở còn vương vấn, tôi đã hạ quyết tâm. Cuộc trốn chạy này không phải để đào tẩu mãi mãi, mà là để tôi nạp đủ can đảm để đối đầu. Khi trở về, tôi sẽ không xin lỗi. Tôi sẽ cho mẹ thấy, tình yêu của chúng tôi không hề rẻ tiền hay qua loa; nó được thắt chặt bằng sự thấu hiểu, sự đam mê và cả những giọt nước mắt mà mẹ đã vô tình tạo ra. Tình yêu của chúng tôi đã bền chặt hơn bao giờ hết, và tôi biết mình phải làm gì để thuyết phục bà – bằng sự trưởng thành và một Kawamura kiên quyết không hề lùi bước.

#Dự Phòng
VLXX