Không khí buổi tối hôm đó se lạnh hơn thường lệ, nhưng cái lạnh ấy lại khiến lòng người thêm rối bời. Cuộc hẹn công việc kéo dài hơn dự kiến, mọi người đã lục tục ra về, chỉ còn lại anh và chị, người đồng nghiệp cùng công ty. Chị là vợ của một đồng nghiệp khác, dáng người thanh mảnh, giọng nói dịu dàng, ánh mắt đượm buồn khiến anh không khỏi chú ý. Chị nhìn đồng hồ rồi ngập ngừng nói: Hôm nay chồng em phải trực đêm, em cũng không muốn về nhà một mình trong đêm khuya.
Anh chần chừ một lúc, rồi gợi ý: Hay là mình cùng vào khách sạn gần đây nghỉ tạm? Để em đỡ phải đi một mình. Chị gật đầu, ánh mắt như vừa biết ơn vừa bối rối. Cả hai bước vào chiếc ô tô quen thuộc, tiếng nhạc du dương lướt nhẹ qua những con phố vắng. Trong khoang xe, không gian tĩnh lặng nhưng lại ồn ào những suy nghĩ không thể nói thành lời.
Đến nơi, anh đưa chìa khóa phòng cho chị, không khí trong căn phòng ấm cúng nhưng vẫn đượm chút ngại ngùng. Chị ngồi xuống mép giường, đôi tay run nhẹ. Anh rót ly nước, im lặng quan sát. Khoảnh khắc ấy, không còn là mối quan hệ đồng nghiệp nữa, mà là thứ cảm xúc mỏng manh, lưng chừng giữa ranh giới phải trái.
Rồi đêm cứ thế trôi qua, không ồn ào, không rực rỡ, chỉ là hai con người lạc lõng tìm về bên nhau trong một khoảnh khắc. Đến sáng, họ trở về với vai trò cũ, nhưng điều gì đó đã khẽ thay đổi. Và rồi, câu chuyện ấy cũng chỉ là một góc khuất nhỏ, được cất giữ trong ký ức, không bao giờ được nhắc lại.







