Trời mưa tầm tã từ lúc máy bay vừa chạm cánh xuống sân bay. Cơn gió cuối thu quất xối xáo vào lưng áo khoác mỏng khiến Neo rùng mình một cái. Chuyến bay vừa rồi khá vất vả, nhưng bây giờ nhìn thấy anh đứng ngay cửa đón với nụ cười tươi như mọi khi, tự nhiên cô thấy cái lạnh tan biến.
Trưởng phòng vừa nhận vali từ tay porter vừa xoa đầu cô hỏi: Mệt lắm phải không em? Lần đầu tiên đi công tác xa thế này. Câu nói ân cần quen thuộc ấy cứ xoáy sâu vào tim cô. Đi cùng anh lần này, cảm giác chẳng khác gì đang đi cùng người thân trong nhà. Anh lúc nào cũng lo cho cô từ cái ly cafe buổi sáng, dặn dò cô mặc thêm áo khi vào phòng máy lạnh, đến bữa tối còn gắp thức ăn ngon nhất bỏ vào bát cô. Nụ cười ấy, ánh mắt ấy... tất cả đều khiến trái tim non nớt của cô đập loạn nhịp.
Neo là nhân viên vừa mới ra trường được vài tháng, còn non nớt và ngây thơ lắm. Những chuyến công tác trước đây của phòng, anh toàn đi cùng mấy anh nhân viên nam cao to khỏe mạnh. Lần đầu tiên anh đề nghị đưa cô đi, cô cứ ngỡ mình đang nằm mơ. Đêm nằm trên giường khách sạn, cô nhắm mắt lại vẫn còn vương lại chút hương thơm nước hoa nam tính thoang thoảng trên áo mình.
Thực ra thì ai chẳng biết anh đã có gia đình. Cưới nhau được 4 năm rồi, thi thoảng trên bàn làm việc anh vẫn đặt tấm hình hai vợ chồng khá hạnh phúc. Nhưng tự dưng anh ấy lại thích lấy vợ muộn như vậy. Vợ anh thì ở quê, làm công nhân may thôi, còn anh là sếp phòng, lại rất phong độ, giỏi giang. Em biết rõ điều đó. Em biết anh không hạnh phúc lắm ở nhà, đêm nào về cũng thấy anh uống rượu một mình rồi than vãn chuyện vợ không hiểu mình.
Vì là đi hai người, lại toàn mấy chuyến trước toàn đi với trai nên phòng chỉ đặt một phòng duy nhất cho cả hai để tiết kiệm chi phí công ty. Phòng khách sạn hạng sang giữa trung tâm thành phố tối nay lác đác vài cặp tình nhân. Đèn vàng ươm, chăn ga trắng muốt mềm mại. Căn phòng chỉ có hai người, giường ngủ rộng tới mức chạy xe máy vào giữa hai người cũng chưa đụng chân. Mùi nước hoa, mùi cơ thể của đàn ông trưởng thành phảng phất quanh mũi.
Anh bảo cô đi tắm trước đi. Tiếng nước rào rào từ phòng tắm làm tim cô đập thình thịch. Khi anh bước ra sau tấm màn vòi sen, tóc còn ướt sũng, làn da trắng ngần ươm phượt, cơ ngực rắn chắc mà cô đã cố kìm nén mình bao lâu nay không dám nhìn chằm chằm. Thấy cô đang ngồi bó gối trên chiếc ghế sofa nhìn ngơ ngẩn, anh cười khà một cái rồi ngồi xuống cạnh. Bất chợt, bàn tay to ấm áp của anh chạm lên má cô, kéo sát cô vào lòng. Nước hoa và mồ hôn nam tính bao trùm lấy cô. Nụ hôn ấy không ướt át mà đầy ắp sự càn quét của một người đàn ông quá lâu chưa được chạm vào phụ nữ.
Cô không hề đẩy ra. Tất cả những tháng ngày lấp lánh ngưỡng mộ anh từ ngày đầu mới vào công ty, từ những lần anh bao che cho cô những lúc cô vụng về, từ cái cách anh nhìn cô mỗi khi cấp trên trách mắng... tất cả hóa thành cơn cuồng dại lúc này. Cô vòng tay ôm lấy cổ anh, đáp lại từng cú đẩy xe như muốn xé rách không gian ấy. Chiếc váy công sở mỏng manh tuột trượt xuống để lộ làn da trắng ngần run lên từng đợt khi đôi bàn tay thô ráp nhưng vô cùng thuần thục của anh mân mê từng tấc da thịt.
Cô chẳng còn biết gì ngoài việc mình muốn được sở hữu lấy người đàn ông này. Em muốn có thai với trưởng phòng. Em muốn giữ lại một phần của anh trong cơ thể mình. Em muốn sinh ra một đứa bé mang nét đẹp của anh, mang dòng dõi của anh. Anh là đàn ông đỉnh cao, là người tuyệt vời nhất trên đời này, người mà bất cứ ai cũng phải nể trọng và khao khát. Thế nên làm sao em có thể dễ dàng buông lơi cơ hội vàng ngàn năm khó gặp này chứ?
Căn phòng khách sạn tối om, nhiệt độ nóng ran bởi sự đụng chạm của hai cơ thể. Không gian lúc này chẳng còn ranh giới giữa sếp và nhân viên, chỉ còn lại đàn ông và đàn bà. Chiếc áo sơ mi trắng trên người anh bị xé rách để lộ tấm lưng săn chắc. Cô không còn e thả, không còn sợ sệt, không còn là cô nhân viên non nớt ngày nào. Em sẽ không để tuột mất cơ hội này đâu. Nước mắt hạnh phúc xen lẫn cảm giác sướng tê người khi hai cơ thể hòa quyện vào nhau không chút kìm hãm. Anh ơi, hãy đánh thức em đi, và đừng bao giờ rời khỏi em nữa.







