Tiếng rung điện thoại liên tục xé toét không gian im ắng trong phòng khách sạn. Kanami đưa tay vớ vội cái máy, nghe bên kia đầu dây là tiếng thở hổn hển, lo lắng của gã bạn trai. Cô chênh vênh đưa máy ra xa vài centimet rồi lờ mờ tắt hẳn màn hình. Gã kia lại gọi, rung liên tục như bị điên, nhưng Kanami chẳng buồn nhìn nữa. Bữa cơm tối và mấy ly rượu ê híc vẫn đang chực chờ vỡ tung trong dạ dày, khiến đầu óc cô trễ trệ, nặng nề và cực kỳ phiêu.
Đêm nay, em nhân viên xinh đẹp địt nhau với trưởng phòng cả đêm trong khách sạn.
Cái cảnh lúc nãy vẫn còn in hằn trong đầu. Cả hai vừa kết thúc buổi làm việc căng thẳng với đối tác, bọn họ rót rượu ăn mừng say sưa. Thế rồi lại đúng cái cái lúc nhạy cảm nhất, hệ thống tàu cao tốc Shinkansen bỗng dưng cúp điện toàn bộ. Trưởng phòng Takeda gọi điện hỏi hãng vận chuyển, hỏi khách sạn, rồi cuối cùng cũng chỉ biết lắc đầu, kéo tay Kanami kéo đi tìm chỗ tá túc qua đêm.
Trời đã sẩm tối, mệt lả cả người, cậu ta trực tiếp xách vali lên tầng. Ngay khi cửa cánh phòng đơn cộ, hẹp hòi mở ra, Kanami mới chợt giật mình, choáng váng cả cõi lòng. Takeda chỉ đặt đúng một giường đôi. Một phòng duy nhất giữa xứ người, trần nhà trắng toát, mùi xà phòng công nghiệp pha lẫn mùi cồn nồng nặc vây kín lấy cơ thể cô.
Bên ngoài hành lang, điện tối om. Thấy Kanami ngơ ngác, Takeda khẽ đưa tay định đỡ cô, nhưng chẳng cần chạm tay, gã đàn ông đứng trước mắt cô bỗng lột xác hoàn toàn. Bức bình phong lịch sự, mực thước của một trưởng phòng quyền lực bao giờ cũng nhạt nhòa nay đã vỡ nát. Ánh mắt gã sắc như dao, nhọn hoắt cào xé lên má Kanami đang ửng đỏ vì men bia.
Không kịp tháo thắt lưng, không chào hỏi vồn vập, Takeda vồ lấy người cô ép chặt vào tường. Đầu gối gã cạy háng cô ra, nửa người đè nặng khiến thân hình cô cong cớn, ngực đập thình thịch đập thẳng vào ngực áo sơ mi nhăn nhúm của hắn. Nụ cười khặc khặc gã phả ra tai cô nồng nặc mùi rượu, ướt át, nóng hổi như một con thú đói khát đã nhịn mồi từ bao lâu nay.
Vừa khóc van vừa run rẩy vì men say lẫn kinh hãi, Kanami cảm thấy dưới háng mình bị một vật cứng ngắc, to mồm chĩa thẳng vào bướm đè lên. Rồi chỉ một cú vọt mạnh, chiếc quần âu tây của gã trưởng phòng bị tuột tung. Trưởng phòng Takeda kéo cái quần lót Kanami ngập mắt về phía mắt cá chân, lộ ra một con cặc to đùng, khổng lồ, vằn vện những đường gân gớm rợn. Không giống sự tĩnh lặng, an toàn, đôi khi tẻ nhạt trong phòng ngủ của gã bạn trai ở Tokyo, thứ của nợ này dường như được sinh ra chỉ để cày xé.
Gã nhục không chừng lời, xả cẳng một phát đập đít lên lạch cạch một tiếng lớn vang vọng khắp phòng nhỏ. Kanami kêu lên một tiếng chua xót, cổ họng rên rỉ mất kiểm soát vì đau rát mà sung sướng bất chừng. Gã lấy hai nắm tóc cô bấu chặt, khuôn mặt Takeda nhăn nhó, mắt híp lại tận hưởng cái âm đạo đang siết chặt lấy ngọn đạn, rồi gã bắt đầu đẩy.
Những màn làm tình mãnh liệt cứ thế nổ ra. Gã kéo cô úp mặt xuống nệm, hai đùi bóp chặt lấy eo, từ phía sau cắm thốn từng nhịp rách rưới nêm nhặt. Rồi gã lại đạp ngã cô ngửa ra, hai gối cô mắc chặt vào vai gã, lấy gót đạp thẳng lên ngực Takeda để mở rộng đến mức cực đại. Con cặc khổng lồ của trưởng phòng cày sâu tận cùng, đụng trúng điểm G khiến Kanami suýt nghẹt thở. Nhịp nhàng lúc trễ lúc sớm, lúc đâm thọc phành phạch, lúc thì chà xát dập dìu từng milimet thành âm đạo, những tư thế mới lạ, tàn bạo đó làm Kanami dần tan chảy.
Cô nhớ lại những đêm ôm ấp tĩnh mịch với gã bạn trai cũ. Gã đó ngoan ngoãn, chậm chạp, cứ khóc lóc, vòi vãi cái gì đó gọi là tình yêu để rồi bóp nát lấy cô, nhưng chẳng bao giờ làm cô thèm thuống. Còn gã Takeda đứng trước mặt, hung tợn, phóng đãng này là thứ sinh lý thô dã mà cô đang nằm mơ cũng không dám tưởng tượng.
Mồ hôi nhễ nhại văng trắng xóa lên tấm ga giường trắng tinh. Những lời thề thốt của gã bạn trai, chiếc nhẫn kim cương đang lăn lóc trên cái bàn gỗ ở nhà xa tít mù bỗng giống như một trò hề mỉa mai. Kanami quăng hết mọi ý thức tự trọng. Cô vòng tay qua cổ gã trưởng phòng, chân quặp lấy lưng hắn, hẩy cái mu lên đít chổng ngược hẳn ra phía sau để đít rên lên chát chát mà xin thêm. Cô không chống cự nữa, thậm chí cô còn muốn được tận hưởng nhiều hơn, muốn cắn xé lấy da thịt gã ta. Cô đang tận hưởng thứ cảm giác sung sướng chênh vênh, lảo đảo, mãnh liệt mà bạn trai cô – con nhóc khóc nhè ở nhà kia – chưa bao giờ có thể đem lại cho em.
Tiếng rên rỉ hòa lẫn tiếng da thịt đánh mạnh vào nhau bôm bốp suốt đêm. Cả hai liên tục làm tình bất kể xót xa, bất kể trần nhà lạnh ngắt. Bên ngoài cửa sổ, mưa bụi đêm rải rác, trăng tuyết xơ xác. Bên trong, Kanami cắn chặt môi đến bật máu để không la hét quá to, nhưng cơ thể thì giật bắn từng cơn, co thắt rút chật lấy côn trùng khổng lồ của gã trưởng phòng. Nước mắt không rơi ra, chỉ có nước dâm trào ra ướt đẫm đùi, ướt đẫm ga giường.
Ngoài kia, nơi căn hộ xa xôi ở Tokyo, gã bạn trai trong lúc tuyệt vọng đã bất lực ôm chặt lấy chiếc hộp đựng nhẫn cầu hôn, ngập ngừng không dám mở nắp, chờ đợi một cô gái sẽ không bao giờ về lại trong sự bình yên như cũ. Còn ở khách sạn này, đêm vẫn còn dài tít tắc, và em nhân viên xinh đẹp vẫn đang cắm chặt lấy hông gã trưởng phòng, phóng đãng giữa đất khách để đốt cháy những năm tháng thanh xuân mộng mơ, còng lưng mà đéo lên, đéo xuống trong men say đến tận bình minh tàn tạ.







