Tập trước
Tập tiếp theo
Tắt đèn
Báo lỗi
1 lượt xem

Tôi là một người phụ nữ chạm ngưỡng ba mươi, bước vào hôn nhân với bao hy vọng về một mái ấm bình yên. Nhưng bi kịch của tôi lại bắt đầu từ chính ngày bước chân về chung một nhà. Kể từ khoảnh khắc trao nhẫn, tôi chưa có lấy một ngày thực sự cảm thấy hạnh phúc. Tất cả những lời hứa hẹn chắc nịch, vỗ ngực bảo vệ của chồng tôi trước ngày cưới giờ đây trông giống như những giọt mưa rơi xuống sa mạc – chạm tới rồi tức khắc biến mất, không đọng lại chút ấm áp nào.

Anh ấy từng thề thốt sẽ lo toan, sẽ quan tâm từng bữa ăn giấc ngủ và kiến tạo một cuộc sống đầy đủ, sung tưỡng cho tôi. Thế nhưng thực tế lại xé rách mọi tấm bạt che giấu sự vô tâm của anh. Với mức lương còi cắp, chật vật chỉ đủ trang trải những hóa đơn cơm nước hàng tháng, chồng tôi đành phải ngậm bồ hàn làm con ong rong. Anh thường xuyên công tác xa nhà, có những chuyến đi kéo dài hàng tháng trời.

Bốn bức tường căn hộ trở thành chiếc lồng son lạnh lẽo. Không có một bờ vai rúc dựa lúc đêm xuống, không có ai chia sẻ những lo toan cơm nước, áo cơm. Sự vắng mặt triền miên ấy bào mòn tình yêu và tự trọng của tôi. Một mình oằn mình đánh vật với căn bếp, lủi thủi dọn dẹp nhà cửa trong cái im ắng đến rợn người, tôi cảm thấy mình tàn tạ, vất vả và tủi thân đến nhói lòng. Nhìn những đôi vợt chồng son lượn lờ ngoài phố mà lòng tôi thắt nút lại, sự trống rỗng trong tâm hồn lớn dần lên mỗi ngày.

Chính sự trống trải và tuyệt vọng ấy đã dệt nên một sự phản bội. Tôi đã gục ngã, ngoại tình với một người đàn ông khác – một người hoàn toàn khác với chồng tôi. Nếu chồng tôi mang lại sự cằn cỗi, người đàn ông này lại là cơn mưa rào thỏa mãn cơn hạn hán trong tâm trí tôi. Anh ta quá thấu hiểu thấu thía sự mỏi mòn của một người phụ nữ bị bỏ rơi.

Anh ta luôn biết cách chiều chuộng, dỗ dành tôi từ những điều nhỏ nhặt nhất. Chất xám, tiền bạc và sự tinh tế của anh ta giúp tôi sắm sửa đầy đủ, ăn diện lại thật lộng lẫy như thuở còn đôi mươi. Đặc biệt, người đàn ông này đã bù đắp lại những khoảng trống khổng lồ về mặt tình cảm mà tôi không có được trước kia. Với anh, tôi là một nữ hoàng cần được nâng niu, chứ không phải một người giúp việc không lương như ở nhà chồng.

Nhịp sống dần thay đổi. Mỗi khi đồng hồ báo hiệu chồng đi công tác, sự ngột ngạt trong tôi vỡ òa thành những cơn bão thỏa mãn. Tôi chủ động mời tình nhân về nhà – chính ngôi nhà mà lẽ ra phải là của tôi và chồng. Chẳng còn phải e dè, giấu giếm, tôi trút bỏ lớp áo bọc ngoài nhẫn tâm của mình. Chúng tôi cùng nhau đắm chìm trong những phút giây phisolophy. Hai cơ thể trần trụi quấn lấy nhau, cùng nhau tận hưởng những khoái lạc trần trụi mà tình dục mang lại. Mùi hương nước hoa, những tiếng rên rỉ, những cú va đập đầy nhục dục xóa tan mọi muộn phiền. Đó là những khoảnh khắc tôi cảm nhận được mình đang sống thực sự, dù biết rằng đằng sau những cơn ân ái ấy, tôi đang dẫm chân xuống địa ngục của tội lỗi và lòng trĩu nặng ân hận.

#Dự Phòng
VLXX