Tập trước
Tập tiếp theo
Tắt đèn
Báo lỗi
1 lượt xem

Người thầy may mắn

---

Oki đứng bên đường piste, mắt nheo lại dưới nắng chiều, tay cầm sổ ghi chép đã ngấm mồ hôi. Tiếng còi thổi giòn tan vang khắp sân điền kinh trường đại học, đánh thức cả khuôn viên đang chìm trong hơi nóng oi bức của buổi chiều.

Lại chạy! Nhóm hai, tăng tốc!

Giọng Oki không hẳn to nhưng đủ gọn gàng để cắt ngang tiếng thở hồng hộc của mấy chục sinh viên đang lết trên đường đua. Có đứa lầm bầm gì đó, có đứa liếc sang bên cạnh rồi thở dài. Nhiều người trong câu lạc bộ đã từng nghĩ bỏ, nhưng ai cũng biết — bỏ thì dễ, quay lại thì khó. Vả lại, thành tích của đội điền kinh trường năm nay nhờ cái cách huấn luyện không lòng vòng của Oki mà tiến bộ rõ rệt. Ai cũng cằn nhằn, nhưng chẳng ai dám cãi.

Trong đám sinh viên ấy, có một cô gái nhỏ nhắn nhưng chạy như thể không có trọng lực tác dụng lên cơ thể.

Tadai. Sinh viên năm nhất, khoa Kinh tế.

Cô ấy xuất hiện ở câu lạc bộ từ những ngày đầu nhập học, khi cả đám tân sinh viên còn lúng túng tìm chỗ gửi đồ. Tadai đã chạy vòng quanh sân vận động ba lượt mà không cần nghỉ, đôi chân như đàn co giãn theo nhịp thở, mái tóc đen buông lừng đung đưa sau lưng. Oki đứng trên khán đài, tay khoanh ngực, quan sát bằng ánh mắt sắc lẹm — thứ ánh mắt của một người từng ở đỉnh cao và biết thế nào là tài năng thực sự.

Em sinh viên đít bự ấy không chỉ có tố chất về thể chất. Mà quan trọng hơn, cô có thứ mà Oki tìm hoài không thấy ở đám sinh viên khác: sự kiên nhẫn và cái nhìn dài hơi về mục đích tập luyện. Trong khi nhiều đứa chạy được hai ba ngày rồi la là than mệt, Tadai ngày nào cũng có mặt trên sân từ lúc mặt trời còn đang mọc. Cô luyện thêm bài tập bổ trợ, tự quay video chạy về xem rồi ghi chép lại chỗ nào cần cải thiện. Oki thấy vậy, không nói gì nhiều, chỉ gật đầu và thêm vào chương trình của cô vài bài khó hơn.

---

Có buổi chiều, sau giờ tập, Tadai ngồi lại bên băng ghế ngoài hành lang phòng tập, tay bó gọn hai chân lại, mắt nhìn ra ngoài cửa kính. Oki bước qua, nhìn cô một lúc rồi ngồi xuống cạnh.

Bố cháu kể chưa? — Oki hỏi nhẹ.

Tadai hơi giật mình. Bố cháu hay nhắc về thầy lắm.

Oki im một nhịp. Thầy từng là vận động viên điền kinh. Cũng từng chạy. Nhanh lắm. Nhanh hơn mày ấy. Anh cười khẽ, giọng lặng đi. Rồi một ngày đầu gối đổ sụp. Chấn thương dây chằng chéo trước — loại chấn thương mà bác sĩ nói thẳng là nếu phẫu thuật không thành công, coi như hết đời vận động viên.

Tadai quay sang nhìn Oki, ánh mắt cô rõ ràng đang tìm kiếm điều gì đó. Vậy nên thầy mới...

Phải. Hết. Cán đích cuối cùng thầy chạy là giải vô địch quốc gia năm hai mươi lăm. Sau đó là phòng tập, thuốc men, và mấy năm dài quên đi cảm giác đứng trên đường đua. Oki cúi xuống, xoa xoa đầu gối mình — cái đầu gối đã được ghép lại từ sụn của chính anh. Bố cháu hồi đó là HLV của đội tuyển. Là người trực tiếp xử lý ca phẫu thuật hồi phục của thầy. Cũng là người nói thẳng với thầy rằng, 'Cậu biết đấy, đôi khi cơ thể nói được mà tai không chịu nghe.'

Tadai cúi mặt. Cháu hiểu không phải thầy không cố. Nhưng mà đôi khi nhìn thầy tập với tụi cháu, cháu thấy...

Có gì?

Nó giống như thầy đang chạy thay cho tụi cháu vậy.

Oki không trả lời. Anh chỉ vỗ nhẹ lên vai Tadai, cái vỗ nhẹ nhưng mang theo cả sức nặng của những năm tháng đã sống với tiếc nuối.

---

Mùa giải sinh viên toàn quốc cận kề. Cả đội tập trung cao độ, lịch tập dày đặc từ sáng sớm đến tối muộn. Tadai chạy tốt hơn bao giờ hết — tốc độ nước rút cuối ba trăm mét của cô đã nhanh hơn cả những sinh viên năm ba, năm bốn. Oki bắt đầu đặt kỳ vọng cao vào cô, thậm chí giao cho Tadai vị trí dẫn đầu ở nội dung tiếp sức.

Rồi tai họp đến.

Buổi chiều thứ tư, ngày thứ ba liên tiếp chạy cường độ cao. Tadai đang nước rút trên đường đua thì cảm thấy một cú nhói ở mắt cá chân phải. Cô chớp mắt, cố gẫy bước tiếp nhưng cơ thể không nghe theo. Cô ngừng lại, ngồi thụp xuống đường piste, hai tay bấu chặt cỏ.

Thầy... — giọng cô run.

Oki chạy lại, cúi xuống kiểm tra. Mắt anh nheo lại. Chấn thương nhẹ, nhưng mà đủ để nghỉ thi.

Có cách nào không thầy? Cuộc thi chỉ còn bốn ngày...

Oki lắc đầu. Đừng có liều. Mày muốn thành Tadai hai à?

Câu nói ấy như dao đâm vào ngực Tadai. Cô hiểu rõ hơn ai hết ý nghĩa của nó.

Cô rút khỏi cuộc thi. Đội thiếu người, thành tích tụt hạng. Vài thành viên trong câu lạc bộ nhìn cô bằng ánh mắt khó chịu, không nói ra nhưng ai cũng hiểu. Tadai thu mình lại, tập một mình ở sân sau giờ học, như thể muốn đền bù bằng mồ hôi.

---

Ba tháng trôi qua. Vết thương lành, bác sĩ bảo có thể tập trở lại bình thường. Nhưng Tadai không bước lên đường đàu.

Cô sợ. Sợ cảm giác cái mắt cá lại nhói lên giữa nước rút. Sợ nghe tiếng bước chân mình gõ trên piste mà trong đầu chỉ toàn là tiếng bác sĩ nói không nên. Sợ mình chạy không phải vì ham muốn chiến thắng, mà vì sợ hãi.

Oki không ép. Anh chỉ kiên nhẫn chờ đợi.

Một buổi chiều, Oki rủ Tadai chạy bộ nhẹ dọc con đường ven sông gần trường. Hai người chạy song song, hơi thở đều đặn, nước sông lấp lánh ánh hoàng hôn.

Lúc đó, Oki bắt đầu, sau khi đứt dây chằng, thầy sợ lắm. Không phải sợ không chạy được nữa. Mà sợ đứng trên đường đua rồi lại đổ xuống. Sợ mình đã thử mọi cách mà vẫn thua chính bản thân mình.

Tadai im lặng chạy bên cạnh, nghe từng lời rơi vào gió.

Rồi thầy mới hiểu ra một thứ. Chạy không phải để thắng. Chạy là để biết mình là ai. Mỗi lần bước qua vạch xuất phát, mày đối diện với chính mình — không phải đối thủ, không phải khán giả, không phải thành tích. Chỉ là mày.

Anh dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Tadai. Mày không cần phải chạy ngay hôm nay. Nhưng khi nào mày sẵn sàng đứng trên đường đua mà không nghĩ đến chấn thương, thì hãy chạy. Lúc đó, mày sẽ biết câu trả lời.

---

Tadai đã chạy lại vào tuần sau.

Không phải vì ai ép buộc, không phải vì kỳ thi sắp tới, mà vì cô cảm thấy trong lồng ngực có thứ gì đó bùng lên mỗi khi nghe tiếng súng xuất phát. Cô chạy, nước mắt chảy cùng mồ hôi, và lần đầu tiên sau bao tháng, cô cảm thấy tự do.

Cuộc thi sinh viên toàn quốc năm đó, Tadai giành huy chương vàng nội dung hai trăm mét rào. Cô nước rút ở mét cuối cùng với tốc độ mà chính Oki cũng phải gật gù — đúng kiểu chạy mà anh từng dạy: không vội vã, không dao động, chỉ thuần túy và dứt khoát.

Trên bục nhận huy chương, Tadai nhìn ra phía khán đài. Oki đứng ở hàng ghế cuối, tay khoanh trước ngực, nụ cười hiếm hoi nở trên môi.

Nhưng niềm vui ấy không kéo dài.

Đêm ấy, Tadai nằm trên giường ký túc xá, nhìn tấm huy chương treo trên tường, và tự hỏi: Rồi tiếp theo sẽ là gì? Chạy để bảo vệ tấm huy chương? Chạy để phá kỷ lục? Hay chạy để chứng minh với ai?

Cô nhớ lại lời Oki — chạy là để biết mình là ai. Nhưng nếu cô không biết mình là ai thì sao? Nếu mỗi lần về đích, cô lại chỉ thấy trống rỗng?

Oki đến thăm cô vào sáng hôm sau. Anh không an ủi. Không nói con giỏi lắm. Anh chỉ ngồi xuống cạnh cô, im lặng một lúc rồi nói:

Mày đang chạy trốn điều gì à?

Tadai nhìn anh, nước mắt bất chợt rơi.

---

Oki ly hôn vợ sau ba tháng kể từ ngày Tadai giành huy chương vàng. Không có chuyện ngoại tình, không có drama ồn ào. Anh chỉ đơn giản nói với vợ rằng cuộc hôn nhân ấy đã chết từ lâu, từ cái ngày anh từ bỏ giấc mơ điền kinh, từ cái ngày anh nhét mình vào vỏ bọc của một người chồng bình thường mà không bao giờ thỏa thuận.

Bố Tadai là người thầy đã dạy cho anh mọi thứ, anh nói với vợ. Và bây giờ, con gái ông ấy cần một người thầy. Không phải kiểu thầy như bố Tadai — mà là kiểu thầy đã đi qua vực thẳm và biết đường quay lại. Anh chỉ có thể làm được điều đó nếu anh sống thật với chính mình.

Vợ anh không khóc, không la hét. Cô chỉ gật đầu, thu dọn vali, và bước ra khỏi căn hộ chung cư mà họ từng gọi là tổ ấm.

---

Oki dọn vào phòng trọ nhỏ gần trường, ngay cạnh ký túc xá của Tadai. Anh dậy sớm hơn cô, ngủ muộn hơn cô. Chế độ tập luyện được thiết kế lại từ đầu — không chỉ về thể chất mà cả về tâm lý. Anh đưa Tadai đi tập thở, thiền, học cách đối mặt với nỗi sợ hãi trong bóng tối mỗi buổi đêm.

Có những thứ không chạy được, Oki bảo cô một buổi chiều trên sân tập. Thành tích chạy bằng giây. Nhưng thời gian để hiểu mình chạy vì gì thì không đo bằng giây được.

Tadai gật đầu. Cô nhìn anh — người thầy đã từng gục ngã, từng mất tất cả, từng đứng giữa sân tập với đôi mắt đầy nuối tiếc nhưng vẫn tiếp tục đứng dậy. Và cô hiểu rằng điều cô tìm kiếm không phải là huy chương tiếp theo, mà là lý do để tiếp tục bước chạy.

Em sinh viên đít bự ngày nào đã không còn chạy vì sợ hãi hay vì áp lực. Cô chạy vì tự do. Và bên cạnh cô, người thầy may mắn — người đã may mắn được thứ hai: cơ hội làm lại từ đầu — luôn ở đó, không phải để dẫn lối, mà để cùng cô chạy.

#Dự Phòng
VLXX