Có lẽ không còn gì bình yên khi cuộc sống của hai vợ chồng ngày càng bị xói mòn bởi những ngày làm việc căng thẳng. Điều đặc thù của công việc buộc cả hai phải dậy sớm và về khuya, để lại cho chính cuộc tình nhanh phai mờ khi nó không còn được mài mòi trong những nốt giao tiếp ân ái hàng ngày. Ngược lại, khoảng trống rỗng của những giờ làm thêm lại được lấp đầy bởi sự hiện diện của người đồng nghiệp kế bên.
Mizuki có lẽ không ngờ rằng, chính sự gắn kết tình đồng nghiệp, vốn tưởng chừng chỉ là sự giúp đỡ lẫn nhau trong giờ hành chính, lại dần biến đổi. Khoảng thời gian dành cho người bạn đồng nghiệp kế bên ngày càng nhiều hơn, vượt trội cả so với những buổi tối vội vàng bên chồng. Sự giao thoa này không kịp dừng lại khi tình cảm đã vượt giới hạn phép thuật của sự quen biết, biến sự tò mò thành sự dựa dẫm, rồi cuối cùng là yêu say đắm.
Khi nhận ra mối quan hệ đang đi vào nguy hiểm, nhưng không dám rời bỏ, cô đã tìm ra một “lộ đường” tốn nhọc. Chính xác vào thời điểm đó, GÁI CÔNG SỞ – một công cụ bất đắc dĩ nhưng dường như “cứu sống” mối tình – đã được nghĩ ra. Mizuki bắt đầu dặn mình là tăng ca, báo động cho chồng về những đêm làm việc muộn, tạo hình ảnh một người vợ chăm chỉ, có trách nhiệm.
Tuy nhiên, đó chính là động thái che đậy hoàn hảo. Lời nói dối về việc làm thêm giờ không phải là để chăm chỉ, mà là cơ hội để cô trốn chạy, rời bỏ những bức tường của ngôi nhà và lao vào vòng tay của đồng nghiệp. Khoảng khắc tại nhà nghỉ vụng trộm, nơi sự bình yên của cuộc vợ chồng tạm biệt, mới là nơi thực sự chứng kiến sự bắt đầu của một tình thế mới, khi bản chất của mối quan hảng được xây dựng lên trên những giả vờ.







