Tập trước
Tập tiếp theo
Tắt đèn
Báo lỗi
27 lượt xem

Gió đêm thổi lồng lộng, những ngọn đèn đường hắt những vệt vàng nhạt vắt ngang đôi vai gầy guộc của Sakura. Nàng vừa tan một ngày làm việc dài cổ ở công ty, những trang báo chưa xử lý chất đống trên bàn, deadline căng như dây đàn còn vương trong đầu. Chân chân tay tay mỏi nhừ, cả người như trút xong cả cục năng lượng cuối ngày. Nữ nhân viên văn phòng này chỉ mong về nhà vội được ôm cái nệm êm và tắt trí đi ngủ.

Nhưng trái lại niềm mong manh ấy, một cuộc gọi điện thoại từ người chồng lại như một gáo nước lạnh dội thẳng xuống đầu Sakura. Anh, một người đàn ông tưởng như hiểu nàng lại mở lời bằng những lời buộc tội nhọn nhẫn: Đi làm đến tận giờ mới về? Chắc ngoài kia có đàn ông ngọt ngào lắm chứ đậu! Mày dám nói không? Giọng anh khàn đặc cả sự nghi ngờ và choán, như nhọn dao cứa vào tai nàng trong đêm khuya.

S cố gắng giải thích, cố gắng năn nỉ, nói về những con deadline ác liệt về cuối năm, về cái tủ không thời giờ để hẹn hò với ai. Nhưng chồng nàng như bị mù đi lý trí, một mực cho rằng nàng đang dối gạt. Cuộc tranh qua điện thoại từ cãi vã bực dọc đến im lặng nặng trĩu rồi bùng nổ dữ dội. Anh không tin anh? Anh hiểu cái gì về em? Anh hiểu những ngày em thức trắng vì công ty không? Hay anh chỉ thấy những góc tối đen đủi trong đầu anh thôi? Sakura gào lên trong cay đắng.

Cơn giận chồng cứ thế dâng trào cao ngút, xiên cả xương tủy. Em cảm thấy bị xúc phạm đến tận cùng, bị bóp nghẹt bởi một sự nghi ngờ vô căn cứ, vô lý. Nàng nhớ những đêm em thức khuya gõ bàn phím, nhớ những bữa trưa nháo nhào vội qua loa, nhớ những lúc kiệt sức chỉ vì một đồng lương đủ sống. Và giờ đây, tất cả những hy sinh ấy bị người đàn ông mình yêu thương vứt đi chỉ bằng một lời buộc tội nhẹ như lông hồng.

Tắt điện thoại mạnh bạo, màn hình tối đen. Sakura đứng ngoài đường, lồng lộng trong sự mệt mỏi thể xác và cả một nỗi giận dữ bùng cháy. Cái giận chồng này không đơn thuần là ghen ghét, mà là sự chán chường, là sự vỡ mộng, là khao khát được làm một điều gì đó ngược lại, chứng minh rằng mình hoàn toàn tự do, ngay cả khi chính nàng cũng biết điều đó thật vô nghĩa. Nàng khao khát một sự phản kháng, một sự tra tấn ngược lại để trút bỏ cơn tức giận đang cồn cào, muốn thấy người đàn ông ấy... tiếc? Đau đớn? Hay chỉ đơn giản là... kinh tởm?

Cái suy nghĩ ngặt quặc ấy như một chất độc xâm lấn. Đôi mắt em lướt qua những bóng người trên phố. Bất chợt, một hình ảnh lạnh lùng hiện lên trong đầu: một quán nhậu nhỏ, một bóng đàn ông ngồi một mình với ly rượu, ánh mắt lang thang. Nàng lặng lẽ bước vào quán. Nước rượu trong ly hombre đỏ tươi như máu. Hai người cất tiếng qua lại, rồi một lúc không quen biết, câu chuyện cứ thế trôi đi nhẹ nhàng. Anh chàng đó cũng có vẻ cô đơn. Và trong sự bơ vơ, trong cơn giận chồng đang cắm rễ sâu, Sakura nghe giọng mình nói ra câu khiến chính mình cũng giật mình: Anh... muốn đi đâu trò chuyện sâu hơn không? Ở đây... ồn ài. Ánh mắt nàng chạm vào anh ta, một ánh mắt hỗn độn, vừa mệt, vừa bất an, vừa ngầm mời gọi một điều cấm kỵ.

Anh ta ngơ ngác rồi nhanh chóng hiểu ra. Một nụ cười mỉa đầy tội lỗi chạm môi Sakura. Họ đi bộ trong đêm, hai cái bóng lặng lẽ tìm đến một khách sạn nhỏ, hẻo lánh. Tiền phòng được trả vội vàng, bằng những tờ tiền vừa rút từ cây ATM gần đó, cảm giác như đánh liều.

Trong căn phòng tối, với ánh đèn trắng lạnh lẽo, Sakura nằm cạnh một người đàn ông hoàn toàn xa lạ. Mùi nước hoa lạ, hơi thở nóng hổi của người đàn ông khác, cảm giác của một thể xác không thuộc về người chồng... Mọi thứ chỉ càng đẩy nàng vào trạng thái khủng hoảng sâu sắc hơn. Nàng không cảm thấy được niềm khoái lạc, chỉ có sự trống rỗng, sự tội ác của chính bản thân đang cắn rỉa. Chiếc điện thoại tắt nằm bên cạnh, hình ảnh người chồng vẫn cứ hiện về trong đầu, cùng với cơn giận chồng không nguôi.

Sau đó, theo bước chân của sự bột phát và cơn giận cháy bỏng, nữ nhân viên văn phòng Sakura đã tìm đến một đàn ông lạ trong một khách sạn với mục đích độc hại nhất: trả thù chồng. Một sai lầm khiến cả đời nàng sau này chỉ còn mang cảm giác dằn vặt.

#Dự Phòng
VLXX