Cô ngồi lặng lẽ bên di ảnh chồng, ánh mắt ướt đẫm và trái tim đau như cắt. Người đàn ông bên khung hình đã đi xa, để lại trong cô nỗi trống trải khó gọi thành lời. Nhưng trong nỗi buồn ấy, những ký ức về những ngày tháng đã qua bỗng ùa về - những lúc hai người bên nhau, da thịt hòa quyện, đam mê cháy bỏng, tiếng cười hạnh phúc xen lẫn tiếng rên đắm đuối trong đêm. Bất giác, cô đưa tay xuống, lần tìm nơi nhạy cảm, như muốn níu giữ chút hơi ấm còn vương lại trong trí nhớ.
Bên ngoài, tiếng gõ cửa vang lên. Bạn thân của chồng cô đến thăm, mang theo lời chia buồn và tấm chân tình. Anh bước vào, ngập ngừng trước không khí trầm lắng. Nhưng rồi ánh mắt anh bỗng dừng lại, chạm vào khoảnh khắc riêng tư nhất của cô. Cô ngồi bên di ảnh, tay vẫn còn run rẩy, nơi ấy đã ướt đẫm vì cảm xúc dâng trào. Cả hai đều sững lại, im lặng đến nghẹt thở.
Rồi như bị thôi thúc bởi một sức mạnh vô hình, anh tiến lại gần. Cô không cưỡng lại, cũng không phản kháng. Giữa nỗi nhớ chồng và khao khát xác thịt, cô tựa như đắm chìm vào cơn mê. Anh nhẹ nhàng vuốt ve, rồi kéo cô vào lòng, hơi thở gấp gáp hòa quyện cùng tiếng nấc nghẹn ngào. Cả hai cuốn vào nhau, say đắm và tội lỗi, ngay bên cạnh di ảnh người đã khuất.
Cô không biết mình đang làm gì nữa - có phải vì yêu, vì nhớ, hay chỉ đơn giản là cơn khát khao dục vọng trỗi dậy? Chỉ biết rằng, trong khoảnh khắc ấy, cô như đánh mất chính mình, chìm đắm trong dục vọng, quên đi cả luân thường đạo lý, quên đi cả nỗi đau mất mát. Cô chỉ còn biết bấu víu vào xác thịt, để lấp đầy khoảng trống mà chồng để lại.







