Trời về khuya, gió nhẹ lùa qua khe cửa sổ, mang theo hơi lạnh đầu mùa. Trong căn phòng nhỏ, cô ngồi bó gối trên giường, ánh đèn ngủ vàng vọt chiếu lên gương mặt mệt mỏi. Cô vừa cãi nhau với bạn trai, những lời nói nặng nề vẫn còn vang vọng. Cảm giác tủi thân và bức bối khiến cô không tài nào chợp mắt. Đột nhiên, tiếng gõ cửa nhẹ nhàng vang lên. Cô ngạc nhiên, liếc nhìn đồng hồ: đã gần mười hai giờ.
Mở cửa, đứng đó là anh hàng xóm, người cô vẫn thường chào hỏi qua lại, nụ cười quen thuộc nhưng hôm nay có chút khác lạ, ánh mắt sáng lên một cách khó hiểu.
Ồ, anh... có chuyện gì muộn thế? Cô hơi ngạc nhiên, giọng vẫn còn chút mệt mỏi.
Anh ta cười, đẩy nhẹ cánh cửa, bước vào mà không đợi được mời. Thấy đèn nhà em còn sáng, anh sang hỏi thăm chút. Hai đứa lại cãi nhau à? Giọng anh ta trầm ấm, nhưng lại quá thân mật.
Cô khẽ gật đầu, không muốn nói nhiều. Cũng không có gì đâu anh.
Anh ta tiến lại gần, hơi thở phả vào mặt cô, mùi rượu nhẹ và mùi nước hoa rẻ tiền. Đàn bà con gái, lâu lâu cũng cần có người tâm sự. Bạn trai em vô tâm quá. Một bàn tay vỗ nhẹ lên vai cô, rồi từ từ trượt xuống.
Cô rụt vai, cảm thấy bất an. Anh... em mệt rồi, anh về đi.
Đợi chút, anh chỉ muốn... an ủi em thôi. Anh ta tiến sát hơn, ánh mắt lướt qua cơ thể cô, dừng lại ở chỗ chiếc áo phông rộng thùng thình, không hề có dấu hiệu của áo ngực bên trong. Con gái mà không mặc áo ngực trông hiền lành, dễ thương ghê.
Câu nói như một lời nhận xét thô thiển, khiến mặt cô nóng bừng. Cô lùi lại, nhưng anh ta đã chặn đường, một tay chống lên tường sau lưng cô, cánh tay còn lại vòng qua eo, kéo sát người cô vào.
Thả em ra! Cô cố gắng đẩy, nhưng sức cô yếu ớt so với anh ta.
Đừng có la lên, hàng xóm ngủ hết rồi. Anh ta cười khẩy, tay bắt đầu sờ soạng. Vú em đẹp lắm, tiếc là bạn trai em không biết trân trọng.
Cảm giác kinh tởm và sợ hãi dâng lên, cô vùng vẫy mạnh hơn, may mắn cái bàn nhỏ bên cạnh bị va phải, đồ đạc đổ xuống ầm ĩ. Tiếng động lớn khiến anh ta giật mình, cô lập tức lách người, chạy ra ngoài, đóng sầm cửa lại. Cô dựa lưng vào cánh cửa, thở hổn hển, nước mắt trực trào.
Qua khe cửa, cô nghe thấy tiếng anh ta chửi thề bên ngoài, rồi bước chân lảo đảo đi xuống cầu thang.
Cô ngồi bệt xuống sàn, toàn thân run rẩy. Cái cảm giác bị xâm phạm, bị coi thường bởi chính người hàng xóm mà cô vẫn nghĩ là hiền lành, khiến cô không khỏi bàng hoàng. Đêm nay, giấc ngủ sẽ còn rất xa vời. Cô biết, từ nay, mỗi lần nghe thấy tiếng động từ nhà bên cạnh, trái tim cô sẽ lại thắt lại, ám ảnh bởi ánh mắt và bàn tay của kẻ từng được coi là quen biết.







