Kenji nhớ rõ cái ngày đầu tiên nhìn thấy Kana ở câu lạc bộ Nhiếp ảnh của trường đại học. Hôm đó trời mưa tầm tã, cậu chạy vội vào phòng sinh hoạt để tránh mưa thì thấy một cô gái tóc dài đang ngồi bên cửa sổ, tay cầm máy ảnh, chụp ánh mưa rơi bên ngoài. Kenji không biết nói gì, chỉ đứng nhìn. Kana quay lại, mỉm cười nhẹ, nói: Anh cũng thích chụp ảnh à? Câu hỏi ấy đã thay đổi cuộc đời cậu.
Từ đó, hai người bắt đầu đi chơi cùng nhau. Kenji vốn nhút nhát, ít nói, nhưng mỗi lần ở bên Kana, cậu thấy mình có thể chia sẻ tất cả — từ những điều ngu ngốc thời thơ ấu đến ước mơ mơ hồ về tương lai. Kana thì lại khác, cô sôi nổi, thẳng thắn, đôi khi bướng bỉnh đến mức cậu phải nản. Nhưng chính vì thế mà Kenji lại càng yêu. Yêu cái cách cô cau mày khi cậu quên ngày kỷ niệm yêu nhau lần thứ ba, yêu cả cái cách cô chạy đến xách tai cậu khi cậu ngồi chơi game suốt cả đêm quên làm bài tập.
Tốt nghiệp đại học, Kenji ngỏ lời cầu hôn Kana bằng một chiếc nhẫn mua trả góp. Kana gật đầu, nước mắt lăn dài trên má, cười nói: Miễn sao là anh thì cái gì cũng được. Lúc đó Kenji nghĩ mình là người hạnh phúc nhất thế giới.
Hai người tổ chức đám cưới nhỏ, ấm cúng. Bố mẹ Kenji mất sớm, cậu tự lập từ nhỏ, nên cái đám cưới ấy giống như một gia đình mới được hình thành. Kana là người đầu tiên khiến Kenji cảm thấy mình không còn cô đơn nữa.
Trong đời Kenji, ngoài Kana, còn có hai người bạn mà cậu coi trọng không kém — Yuta và Takashi. Ba người quen nhau từ năm nhất đại học, chơi chung một nhóm trong câu lạc bộ bóng đá. Yuta là kiểu bạn hiền lành, hay cười, luôn biết cách an ủi người khác bằng những câu nói nhẹ nhàng. Takashi thì khác, thẳng tính, bộc trực, nói gì là nghĩa đó, đôi khi hơi thô nhưng tấm lòng thật. Ba người đàn ông ấy gắn bó với nhau như anh em, cùng nhau uống rượu khuya, cùng nhau trải qua những cuộc khủng hoảng tuổi trẻ.
Sau khi cưới, Kenji vẫn giữ thói quen mỗi dịp kỷ niệm ngày cưới lại hỏi ý kiến Yuta về quà tặng Kana. Yuta biết Kana thích gì hơn Kenhi — vì Yuta là người hay nghiên cứu các món đồ thủ công, hay mua sắm, và Kana hay kể với Yuta về những sở thích nhỏ bé của mình mà Kenji không để ý.
Kenji, năm nay thử mua cho em ấy cái vòng tay bạc đi, em ấy thích lắm đó, Yuta từng nói. Hay là cái túi xách bên phố Shibuya, em ấy ngắm hoài mà không dám mua. Kenji nghe lời, mua về, Kana vui lắm. Hai đứa con gái của họ — Hana và Mio — cũng vui theo mẹ, chạy ra ôm cổ ba khi thấy quà.
Nhưng cuộc sống hôn nhân không phải lúc nào cũng êm đềm. Năm thứ ba, Kenji căng thẳng quá mức vì áp lực công việc, cậu nổi cáu với Kana chỉ vì chuyện nhỏ — cô để bát bún trên bàn ăn lâu quá không dọn. Kana khóc, gọn đồ, bỏ đi về nhà mẹ. Kenji ngồi trong căn nhà trống trải, hối hận vô cùng. Cậu gọi điện cho Yuta, giọng run run: Tao sợ mất vợ mày ơi. Yuta nói: Đi xin lỗi đi. Kana nó không cần quà gì đâu, nó chỉ cần mày biết sai. Kenji phi xe qua nhà mẹ vợ ngay trong đêm, đứng dưới mưa xin lỗi. Kana mở cửa, ôm khóc nức nở. Từ đó, cậu rút ra bài học: đừng bao giờ để cái tôi che mờ lý trí.
Những năm tiếp theo, cuộc sống dần ổn định. Hai đứa con lớn lên, Kenji thăng tiến trong công ty. Nhưng rồi, năm thứ chín — cái năm mà công ty thông báo một dự án lớn ở chi nhánh Osaka, cần cử người ở lại ít nhất một năm.
Kenji không muốn đi. Kana thì khuyên: Anh nên đi. Cơ hội này không phải lúc nào cũng có. Nhà cửa, con cái em lo được. Đừng bỏ lỡ. Kenji miễn cưỡng đồng ý. Ngày cậu lên đường, Kana ôm hai đứa con, dặn dò đủ thứ. Kenji nhìn vợ, mắt đỏ hoe: Em cố giữ gìn sức khỏe nhé. Năm sau anh về, kỷ niệm mười năm ngày cưới của mình, anh sẽ về.
Một năm xa nhà. Kenji gọi điện về mỗi tối, hỏi thăm vợ con, hỏi thăm gia đình. Nhưng sự thật là, ở Osaka, công việc bận rộn, áp lực nặng nề, và Kenji bắt đầu cảm thấy mệt mỏi. Có lúc cậu nghĩ, liệu mình có đang bỏ bê gia đình vì công việc? Liệu Kana có cô đơn không? Nhưng mỗi lần nghe giọng Kana ở đầu dây bên — vui vẻ, lạc quan, nói rằng nhà cửa ổn, con ngoan lắm — Kenji lại yên tâm phần nào.
Và rồi, kỷ niệm mười năm ngày cưới đã đến.
Kenji quyết định tự mình lo liệu mọi thứ. Không hỏi Yuta, không nhờ Takashi. Cậu muốn đây là kỷ niệm của riêng mình và Kana. Cậu bí mật mua nhẫn mới — một chiếc nhẫn đẹp hơn chiếc năm xưa, tự tay chọn, tự tay đóng gói. Cậu gọi điện về, nói dối: Năm nay anh không về được, dự án gấp, công ty không cho phép nghỉ. Anh gửi Kana quà qua bưu điện nhé. Kana nghe vậy, có chút thất vọng nhưng vẫn hiểu: Không sao đâu anh, em và con ở nhà cũng vui lắm.
Thực tế, Kenji đã âm thấu mua vé máy bay. Cậu muốn về bất ngờ, muốn quỳ xuống cầu hôn Kana một lần nữa trước mặt hai đứa con, muốn nói với cô rằng mười năm qua là mười năm hạnh phúc nhất đời cậu.
Máy bay hạ cánh. Kenji bắt taxi về. Trên xe, cậu không nhịn được mà cười, tim đập thình thịch. Tay cầm bó hoa hồng, túi quà trong vali, chiếc nhẫn nằm gọn trong hộp trong túi áo. Cậu tưởng tượng Kana sẽ khóc, hai đứa con sẽ reo lên — Bố về rồi! — và cả nhà sẽ ôm nhau.
Xe dừng trước cửa nhà. Kenji bước xuống, bước lên thềm. Lúc mở cửa ra, cậu sững sờ.
Trước cửa nhà, không phải một đôi giày quen thuộc của mình. Mà là hai đôi giày đàn ông — một đôi thể thao trắng, một đôi da đen. Cả hai đều quen thuộc đến mức tim Kenji như ngừng đập. Đôi thể thao trắng — đó là của Yuta. Đôi da đen — là của Takashi.
Kenji đứng bất động. Tay bấm chặt bó hoa hồng, hoa cắm vào lòng bàn tay, đau nhưng cậu không cảm thấy. Tai cậu ù đi, máu như đông đặc trong người. Cậu bước vào, nhẹ nhàng đóng cửa sau lưng.
Tiếng nói cười vọng ra từ phòng khách — tiếng đàn ông, tiếng đàn bà. Tiếng Kana, tiếng cười Kenji nghe quen thuộc mỗi ngày, nhưng giờ đây nó như dao cứa vào tim. Rồi tiếng Yuta, rồi tiếng Takashi.
Kenji đứng trước cửa phòng khách. Cánh cửa hé mở.
Bên trong, Kana — người vợ mà cậu yêu thương suốt mười năm, người mẹ của hai đứa con cậu, người mà cậu vừa thầm hứng sẽ cầu hôn — đang ngồi trên sofa, tóc xõa vai, áo kéo lên trên rốn, quần tụt xuống mắt cá. Bên cạnh cô là Yuta, áo đã cởi, và Takashi, đang cúi người, tay vòng qua vai Kana. Cả ba cười đùa như đang ở một bữa tiệc bình thường.
Thời gian dừng lại.
Cậu nhìn thấy tất cả trong một tích tắc. Đôi mắt Kenji mở to, đồng tử rung lên, môi hé ra nhưng không phát ra tiếng gì. Tay cậu buông bó hoa — hoa rơi xuống sàn, những bông hồng đỏ lăn lóc trên nền gạch. Chiếc hộp nhẫn trượt khỏi túi áo, rơi xuống với tiếng cộc nhẹ, nắp hộp bật ra, chiếc nhẫn lăn lông trên mặt sàn.
Kenji không hét, không đập cửa. Cậu chỉ đứng đó, như một bức tượng bị vỡ từ bên trong. Từng mảnh ký ức ùa về — Kana đứng dưới mưa xin lỗi năm thứ ba, Kana dặn dò con trước khi cậu đi công tác, Kana nói cảm ơn anh đã chọn em trong đêm cưới. Tất cả đổ sụp đổ trong tích tắc.
Yuta nhìn ra cửa, thấy Kenji, miệng há hốc. Takashi quay lại, mắt trợn tròn, mặt tái mét. Kana — Kana nhìn thấy chồng đứng ở cửa, nụ cười trên môi cô cứng lại, đôi mắt đầy hoảng sợ. Cô vội vã lấy áo khoác trùm lên người, giọng run rẩy: Kenji, anh... anh về rồi hả?
Kenhi không nói. Cậu nhìn vợ, nhìn hai người bạn thân nhất đời mình, rồi nhìn xuống chiếc nhẫn đang nằm trên sàn nhà — chiếc nhẫn cậu định dùng để cầu hôn lại vợ sau mười năm hôn nhân.
Đôi mắt Kenji đỏ hoe. Hơi thở cậu nặng nhọc. Cậu không khóc, không la hét, chỉ đứng đó, với vẻ mặt mà không ai — kể cả Yuta và Takashi — bao giờ muốn nhìn thấy trên mặt Kenji: một người đàn ông vừa mất đi tất cả.
Rồi cậu quay lưng, bước ra ngoài, đóng cửa lại.
Bên trong, Kana kêu lên: Kenji! KENJI! Tiếng cô vang vọng trong căn nhà giờ đã trở thành địa ngục.
Kenji đứng giữa hành lang, tay nắm chặt thành quả, mắt nhìn xuống mặt đất. Cả thế giới như sụp đổ, mà cậu vẫn không thể khóc.







