Tập trước
Tập tiếp theo
Tắt đèn
Báo lỗi
3 lượt xem

Hôm nay là một ngày đặc biệt, Kỷ niệm 3 năm ngày chồng mất với tôi. Ba năm trôi qua, nỗi đau chưa phai mờ, mỗi lần thức dậy, tôi vẫn chạm phải sự vắng mặt của anh ấy, không tin rằng bóng dáng ân ái đã mãi mãi ra đi.

May mắn thay, quãng đường ba năm dài đượm đắm không phải lúc nào cũng tối tăm. Có anh bạn thân, một người đã không ngừng bước vào cuộc sống tôi, như một điểm neo vững chắc. Anh ấy không chỉ ngồi bên cạnh an ủi, mà còn giúp tôi xoay chuyển những trang buồn, giúp tôi xóa nhòa những ký ức đau đớn, sống lại với những nụ cười trước đây.

Tuy nhiên, sau những đêm dài miệt mài chỉ chìm đắm trong回忆与思念,我渐渐明白,仅仅是沉溺于回忆已无法填补内心的空洞。时光催人成长,我也并非不食人间烟火的仙子,我有着年轻人的渴望与需求,渴望着那份久违的亲密与欢愉。

Nên trong một buổi tối tình cờ, tôi đã tìm nguồn an ủi trong vòng tay ấm áp của anh bạn thân. Anh ấy như một người đàn ông gác lại mọi sự khôn ngoan và sự kiên nhẫn, mang lại cho tôi một sự thỏa mãn mà tôi tưởng chừng đã mất mãi. Anh ấy mạnh mẽ hơn, đôi tay làm việc chăm chỉ và sự tấu trường của anh khiến tôi như được hòa mình vào một cơn mơ. Trong khoảnh khắc đó, tôi rung động và nhận ra rằng, trái tim đã mở đường cho tình yêu mới. Có lẽ, chính mình đã yêu anh ấy từ ngày đầu tiên thôi.

#Dự Phòng
VLXX