Tập trước
Tập tiếp theo
Tắt đèn
Báo lỗi
57 lượt xem

Những buổi chiều muộn, khi ánh nắng nhạt dần trên những mái ngói xô nghiêng, tôi vẫn thường thấy bóng người ngồi bên khung cửa, tay đan từng sợi mây mỏng. Chị không nói nhiều, chỉ lặng lẽ ngắm nhìn khoảng trời xa xăm, như thể đang đợi chờ một điều gì đó đã vụt mất từ lâu. Đôi mắt chị thường nhìn về hướng cuối con đường đất, nơi những chiếc xe bò lọc cọc vẫn thường chở đầy những bao má đường ngọt lịm.

Má đường của tôi không chỉ là món quà quê, mà còn là hương vị của tuổi thơ ùa về. Mỗi lần mở nắp hũ, mùi mật mía thơm nồng lan tỏa khắp gian bếp nhỏ, nhắc tôi nhớ về những buổi trưa hè ngồi dưới gốc nhãn, tay cầm que cắn từng miếng má mềm dẻo, ngọt thanh. Má đường của tôi gắn liền với hình ảnh người bà hiền từ, với đôi bàn tay chai sần vì năm tháng, vẫn dịu dàng lau mồ hôi trên trán đứa cháu nhỏ.

Nhưng rồi, cuộc sống trôi nhanh như cơn gió. Người đi, thời gian qua, và cả những kỷ niệm cũng dần phai nhòa. Tôi lớn lên, rời xa quê hương, mang theo bên mình những mảnh ký ức nhỏ bé. Đôi lúc, giữa nơi phố thị ồn ào, tôi lại bất giác nhớ về hương vị ngọt ngào của má đường, nhớ về ánh mắt trìu mến của chị, và cả những chiều cuối năm rộn ràng tiếng cười.

Má đường của tôi giờ đây không chỉ là món ăn, mà còn là ký ức, là tình yêu thương không bao giờ phai. Mỗi lần nhớ về, tôi lại thấy lòng mình ấm áp, như được vỗ về bởi hương vị ngọt ngào của ngày xưa.

#Dự Phòng
SEXTOP