Câu chuyện bắt đầu từ một dự định vô cùng bình thường - tôi và bạn gái đã quyết định sẽ tiến tới hôn nhân, nên một buổi chiều tôi lặng lẽ đến nhà cô ấy để chào hỏi gia đình. Mọi thứ diễn ra suôn sẻ cho đến khi bà xuất hiện. Cái cảm giác quen thuộc ập đến ngay khi nhìn thấy gương mặt ấy, mái tóc ấy, ánh mắt ấy... Trong khoảnh khắc ấy, ký ức về những năm tháng sinh viên bỗng trở về rõ nét. Người con gái từng gắn bó với tôi trong những đêm dài bên bờ sông, từng cùng tôi đi qua những cung bậc hoang dã của tuổi trẻ, nay đã là mẹ của người con gái tôi yêu. Cảm xúc hỗn độn khiến tôi không thể nói nên lời.
Đêm đầu tiên ở lại, tôi vẫn cố gắng giữ bình tĩnh. Nhưng rồi một tiếng động nhỏ vọng ra từ nhà vệ sinh khiến tôi chú ý. Ánh trăng hắt qua khe cửa, tôi nhìn thấy bà đang ở bên trong, tay di chuyển nhẹ nhàng, hơi thở gấp gáp. Không gian tĩnh lặng càng làm mọi thứ trở nên rõ ràng hơn. Tôi biết bà đang khao khát, đang thiếu vắng một điều gì đó. Cảm giác tội lỗi thoáng qua, nhưng bản năng đã thôi thúc tôi tiến lại gần.
Bà phản ứng bằng cách đẩy tôi ra, miệng liên tục nói "không được", nhưng cơ thể lại không hề kháng cự. Đôi môi hé mở, hơi thở trở nên nặng nề, và điều tôi nhìn thấy rõ nhất chính là sự ướt át nơi đôi chân bà. Tôi hiểu rằng, dù miệng nói từ chối, nhưng trái tim và cơ thể bà đã sớm mở cửa đón nhận.
Những ngày sau đó, chúng tôi như hai thỏi nam châm trái dấu, không thể tách rời. Mỗi góc nhỏ trong căn nhà đều trở thành nơi chúng tôi quấn lấy nhau - trên ghế sofa, trong bếp, thậm chí là hành lang. Có những lúc, bạn gái chỉ cách vài bước chân, nhưng chúng tôi vẫn mặc kệ tất cả. Cảm giác vụng trộm, tội lỗi đan xen với khao khát khiến mỗi lần gặp gỡ trở nên cuồng nhiệt hơn bao giờ hết.
Đến giờ, tôi vẫn không biết phải giải thích thế nào cho phải. Một mối quan hệ sai trái, một bí mật không thể nói ra, nhưng có lẽ, đó là điều duy nhất khiến trái tim tôi cảm thấy sống động nhất trong khoảng thời gian này.







