Tập trước
Tập tiếp theo
Tắt đèn
Báo lỗi
0 lượt xem

Người ta vẫn hay bảo "mấy đời bánh đúc có xương", nhưng nhìn cái cách chị Lan chăm chút cho thằng cu Bin, xóm giềng ai cũng phải tự mình đính chính lại. Chị về làm vợ anh khi thằng bé mới lên năm, cái tuổi còn dở dở ương ương, vừa thiếu hơi ấm của mẹ ruột, vừa đầy sự cảnh giác với người lạ. Nhưng chị không vội, chị dùng cái kiên nhẫn của một người đàn bà từng trải để sưởi ấm căn nhà lạnh lẽo bấy lâu.

Cái cụm từ mẹ ghẻ thương con nghe thì có vẻ nghịch nhĩ, nhưng ở nhà này, nó lại là một sự thật hiển nhiên. Chị thương Bin không phải bằng những lời nói hoa mỹ, mà bằng cái cách chị thức trắng đêm chườm đá khi nó sốt cao, bằng việc tỉ mẩn khâu lại cái gối ôm cũ nát mà thằng bé không chịu rời tay. Chị không ép Bin gọi mình là "mẹ", chị bảo: "Cứ gọi dì cũng được, miễn là con thấy thoải mái."

Thế rồi, sự chân thành ấy cũng đến ngày hái quả. Đỉnh điểm là lần thằng Bin bị tụi bạn ở trường trêu chọc về chuyện gia đình, chính chị Lan là người đã lao đến như một con gà mái mẹ, dang tay bảo vệ nó trước những lời ác ý. Lúc ấy, thằng bé nắm chặt lấy vạt áo chị, lí nhí nhưng rõ mồn một: "Mẹ ơi, mình về nhà thôi."

Giây phút đó, chị Lan nghẹn đắng cổ họng. Chị hiểu rằng, máu mủ đôi khi không nằm ở huyết quản, mà nằm ở sự hy sinh và thấu hiểu dành cho nhau. Trong căn nhà nhỏ ấy, chẳng còn ranh giới nào giữa "ghẻ" và "con", chỉ còn lại hai tâm hồn đã tìm thấy nhau giữa những tổn thương của cuộc đời.

#Dự Phòng
VLXX