Bố tôi mất sớm, ngay sau khi tôi chào đời, mẹ cắn răng một mình gồng gánh nuôi hai chị em tôi khôn lớn. Ngày ấy khổ lắm, mẹ quần quật từ sáng tới khuya, vá víu từng đồng để lo cho chúng tôi ăn học. Rồi chị em tôi lớn, mẹ mới dám nghĩ đến chuyện tái hôn với một ông đàn ông khác. Ông ta trông cũng tử tế, có tiền, nên mẹ gật đầu, cả nhà dọn về ngôi biệt thự rộng thênh thang ven ngoại ô. Mẹ bảo thế là hạnh phúc rồi, nhưng đời chẳng chiều lòng người. Mẹ qua đời đột ngột vì bệnh nặng, chỉ vỏn vẹn vài tháng sau khi chuyển nhà. Lúc ấy chị tôi mới hai mươi, còn tôi mười tám, bơ vơ giữa cái nhà to đùng lạnh lẽo.
Từ đó, bản chất thật của bố dượng lòi ra như ma quỷ. Ông ta vốn ghét tôi từ lâu, chẳng hiểu sao, suốt ngày kiếm cớ đánh đập tôi tơi bời. Những trận đòn roi roi rền vang khắp nhà, máu me be bét, tôi cắn răng chịu vì sợ chị lo. Chị tôi thì khác, lúc đầu còn khóc lóc van xin ông ta dừng tay, dần dần chị im bặt, mặt mày xanh xao, mắt lúc nào cũng đỏ hoe. Tôi nghi ngờ, nhưng chẳng dám hỏi. Cho đến cái đêm định mệnh ấy...
Tôi thức giấc giữa khuya vì tiếng động lạ từ phòng chị. Cửa khép hờ, ánh đèn le lói, tôi rón rén lại gần thì chết lặng: bố dượng đang đè chị tôi ra giường, quần áo xộc xệch, chị giãy giụa yếu ớt van xin Đừng... bố ơi.... Ông ta cười khùng khục, tay bịt miệng chị, thân hình đồ sộ nghiền nát chị dưới thân. Chị tôi khóc nức nở, nhưng ông ta cứ thế xả thú tính, thúc mạnh bạo vào chị hết lần này đến lần khác. Chị gái bị bố dượng và em trai thay nhau cưỡng hiếp, bắt đầu từ đêm ấy. Tôi đứng đó, tim đập thình thịch, cơn giận lẫn dục vọng dâng trào. Thay vì lao vào cứu chị, tôi lại bị cuốn theo. Sáng hôm sau, bố dượng đi làm, tôi lẻn vào phòng chị. Chị nằm co ro, cơ thể đầy vết bầm tím, nước mắt lăn dài. Tôi giả vờ an ủi, rồi đột ngột ôm chặt chị, tay lần mò xuống dưới. Chị hoảng loạn đẩy tôi ra Em... đừng mà..., nhưng tôi đã mất kiểm soát, đè chị xuống như bố dượng đêm qua. Chị khóc, cắn môi đến rỉ máu, nhưng tôi cứ thế cưỡng lấy chị, cảm giác nóng bỏng lạ lùng khiến tôi nghiện.
Từ đó, chúng tôi thay phiên nhau. Bố dượng ban ngày đi vắng, tôi vào phòng chị thỏa sức, chị van xin nhưng cơ thể dần quen, đôi khi còn rên rỉ khe khẽ. Tối đến ông ta về, tôi nép sau cửa nghe tiếng chị bị hành hạ, rồi chờ ông ta ngủ say lại lẻn vào tiếp nối. Nhà rộng lớn giờ thành địa ngục, chị tôi kiệt quệ, nhưng không dám hé răng với ai. Chúng tôi thay nhau hành hạ chị, đêm này qua đêm khác, đến mức chị chỉ còn biết nằm im chịu trận, ánh mắt đờ đẫn. Tôi biết mình thành quái vật, nhưng dục vọng đã nuốt chửng lý trí...







