Tập trước
Tập tiếp theo
Tắt đèn
Báo lỗi
20 lượt xem

Nắng chiều ráng hồng len lỏi qua khe rèm cửa, hắt lên tấm ảnh gia đình cũ kỹ nơi góc bàn thờ. Bảy năm rồi kể từ ngày bố tôi nhắm mắt, để lại mẹ và tôi chông chênh giữa cuộc đời. Những đêm mưa gió, tôi thường thức giấc nghe tiếng mẹ khóc kìm nén trong phòng, tiếng khẽ như tiếng mưa rơi ngoài hiên. Mẹ một mình còng lưng làm việc, dắt tôi đi qua những năm tháng cơ cực, mái tóc mẹ bạc đi nhanh đến nỗi tôi chạm tay vào là thấy thốn buốt tận xót xa. Tôi thương mẹ lắm, nhìn mẹ gầy guộc mà lòng tôi như bị xé từng mảnh. Thế nên, khi mẹ nói sẽ tái hôn và giới thiệu người đàn ông ấy trước mặt, tôi vẫn mỉm cười gật đầu, vỗ vai mẹ như một người con gái trưởng thành, mạnh mẽ. Nhưng không ai biết, đằng sau nụ cười ấy là một tâm hồn đang rã rời.

Người đàn ông ấy tên gì tôi đã quên, chỉ nhớ ánh mắt của hắn ta ngày đầu gặp mẹ trong tiệc cưới người quen. Hắn mặc áo sơ mi trắng, mùi nước hoa đắt tiền phả ra ngột ngạt. Hắn ta chăm sóc mẹ chu đáo, gọi mẹ bằng những từ ngữ âu yếm, khiến mẹ tôi cười tít mắt sau bao ngày lam lũ. Nhưng tôi thì khác. Tôi không thể nào quên được cái đêm mùa đông cách đây nửa năm, khi mẹ đi vắng, tôi ở nhà một mình. Hắn ta ghé thăm, nói dỗ dành rằng mẹ nhờ hắn ta đến nấu bữa tối cho tôi. Từ những ly nước ép tẩm thuốc, tôi chìm vào cơn say mệt mỏi. Khi tỉnh dậy, cả người tôi như bị xé rách, đau đớn tột cùng. Hắn ta đã cưỡng dâm tôi, đôi bàn tay thô ráp của kẻ mang danh “bố dượng tương lai” đã chà đạp lên thân thể tôi, vùi mặt vào cổ tôi như con thú khát máu. Tôi van xin, khóc đến khản giọng, nhưng hắn chỉ cười khẩy, siết cổ tôi mạnh hơn.

Từ đêm đó, địa ngục mở cửa. Mẹ tái hôn, tôi phải gọi hắn là bố dượng. Mỗi khi mẹ vắng nhà, hắn ta lại lượn lờ quanh tôi như bóng ma. Hắn ta dùng sức mạnh đàn ông để áp đảo, lùa tôi vào góc bếp tối om, khe phòng ngủ hẹp, xô ngã tôi xuống thảm rồi lại làm chuyện ấy lần nữa. Hắn ta bảo tôi ngoan ngoan nhường nhịn thì mới giữ được hạnh phúc mẹ đang tìm lại. Tưởng tôi khóc lóc, hắn ta lại bảo tôi là cái loại lẳng lơ, tự nhiên phổng phiu da thịt, đôi mắt to tròn xinh đẹp làm gì, chỉ để quyến rũ đàn ông chăng? Hắn ta đổ hết tội lỗi lên đầu tôi, nói tôi chủ động dụ dỗ, nói tôi muốn làm vợ bé của hắn ta nên mới đánh thức bản năng thú dữ của hắn. Những lời rác rưởi ấy, tôi phải nuốt ngược vào bụng, bởi tôi biết, mẹ tôi đang ở trạng thái hạnh phúc nhất sau bảy năm dài đằng đẵng. Mẹ nhìn hắn ta bằng ánh mắt ngời ngời niềm tin, thế nên, tôi không thể phá vỡ nó.

Tôi cố gắng thay đổi trang phục, mặc những chiếc áo rộng thùng thình, cố tình làm mặt nhăn nhó, gục đầu xuống bàn ăn để tránh ánh mắt thèm khát của hắn ta. Nhưng càng né tránh, hắn ta lại càng hung hãn. Có những đêm, hắn ta mượn cớ say rượu, vấp ngã vào người tôi, mùi rượu nồng nặc hòa lẫn mùi da thịt nực ngào. Hắn ta ghé tai tôi, thở phào nóng bỏng: “Con bé ngoan, để chú thương con bé nhé”. Cứ thế, mẹ tái hôn, tôi bị cưỡng dâm, tôi bị hành hạ thể xác và cả tâm hồn mỗi ngày. Tôi trộm soi gương, thấy cô con gái xinh đẹp bị bố dượng đục chà đạp đến mức đôi mắt long lanh xưa nay đã tắt hẳn. Cơ thể tôi bầm tím, đau rần rật mỗi khi đi vệ sinh, nhưng tôi vẫn phải nhếch mép cười mỗi khi mẹ gọi hai bố con ra chụp ảnh gia đình.

Nỗi đau ấy không thể kể thành lời, nó rã rời thành từng mảnh vụn trong đêm. Tôi nuốt nước mắt vào trong, chấp nhận để một tên thú độc bò vào lòng, miễn là mẹ tôi không phải thêm lần nữa khóc sướt mướt vì cuộc đời bạc bẽo. Tôi chấp nhận đánh đổi thân xác của mình lấy sự bình yên hão huyền cho mẹ. Nhưng đôi lúc, khi nằm giữa hai luồng nước mắt và sự tuyệt vọng, tôi thắc mắc không biết mình còn bao lâu nữa sẽ vỡ vụn. Tôi vẫn giữ im lặng, vẫn gọi hắn ta là bố dượng trước mặt mẹ, vẫn xoa dịu mẹ rằng con rất hạnh phúc khi thấy mẹ vui trở lại. Nhưng sâu thẳm trong bóng tối phòng ngủ, nơi hắn ta vừa buông tha cho tôi, tôi chỉ ước ao có một phép màu nào đó quật ngã tên cưỡng dâm kia, để tôi không còn phải chịu đựng, không còn phải nhìn mẹ ngây thơ tin tưởng vào một con quái vật đội lốt người.

#Dự Phòng
VLXX