MIDA-067_Đắng lòng nhìn bạn gái đi làm hầu gái cho đại gia
Mọi chuyện bắt đầu từ cú sốc kinh hoàng khi mẹ Aoi đổ bệnh nặng, bác sĩ đòi một đống tiền khổng lồ để phẫu thuật kịp thời. Aoi, cô bạn gái dịu dàng của tôi, lúc nào cũng toe toét cười, đôi mắt long lanh như suối nguồn, giờ phải cắn răng nhận cái job JD mơ hồ mà ai cũng xì xào. Chỉ giúp việc nhẹ nhàng thôi, làm hầu gái ở nhà đại gia ấy mà – cô bảo thế, giọng run run nhưng cố tỏ ra bình thường. Tôi gật đầu, lòng dạ rối bời, vì tụi tôi yêu nhau cả năm trời rồi mà chưa kịp hôn cái nào, giờ cô ấy lao đầu vào hang sói.
Từ hôm ấy, Aoi thay đổi hẳn. Nụ cười tươi rói xưa kia phai nhạt, đôi mắt trong veo giờ đục ngầu mệt mỏi, về nhà là lăn ra ngủ như chết, chẳng buồn nói chuyện. Tôi biết tỏng, cô đang đuối sức kinh khủng, tiền chữa bệnh cho mẹ đè nặng vai, chứ tình yêu sến súa của tôi giờ chả xi nhê gì. Còn thằng đại gia kia, một lão già giàu sụ nhưng dâm đãng kinh hồn, hắn biến Aoi thành món đồ chơi riêng. Ép cô mặc bộ đồ hầu gái ngắn cũn cỡn, vú phơi ra, mông lấp ló, sai vặt từ lau nhà đến hầu rượu, thậm chí sờ mó lung tung như con điếm. Aoi cắn răng chịu đựng, về nhà thì im thin thít, cơ thể đầy vết hằn đỏ, mùi nước hoa rẻ tiền của lão bám riết lấy tóc tai.
Tôi nhìn mà lòng tan nát. Cô gái tôi yêu thương, từng tự trọng cao vời vợi, giờ đánh mất hết phẩm giá chỉ để đổi vài tờ giấy chữa bệnh cho mẹ. Mỗi tối ngồi chờ Aoi về, tôi cứ tưởng tượng cảnh lão ta đè cô ra, cười hô hố trong căn biệt thự sang chảnh, trong khi tôi ở cái xó nghèo kiết xác này bất lực nhìn theo. Uất nghẹn trào lên, thất vọng với chính bản thân vì chẳng làm được gì, chỉ biết ôm gối ngồi đó nước mắt lưng tròng.
Nỗi đau của chàng trai được điện ảnh hóa đỉnh cao kiểu gì?
Phim khéo léo dùng góc quay chậm rãi, cận cảnh khuôn mặt tôi méo xẹo khi nhìn Aoi bước ra từ taxi, váy hầu gái nhàu nhĩ, son môi lem luốc, mắt đỏ hoe tránh né ánh nhìn. Cảnh flashback xen kẽ: Aoi ngày xưa cười rạng rỡ bên tôi dưới nắng chiều, rồi cắt cảnh lão đại gia sờ soạng cô trong phòng ngủ xa hoa, tiếng cười man rợ vang vọng. Nhạc nền piano buồn da diết, kéo dài những shot tôi ngồi một mình hút thuốc, tay siết chặt điện thoại xem tin nhắn Aoi Em về muộn nhé, xen lẫn tiếng thở dốc từ video lén quay lão ta hành hạ cô. Đỉnh điểm là cảnh tôi đứng ngoài cổng biệt thự mưa tầm tã, nhìn qua hàng rào Aoi quỳ hầu hạ lão, nước mưa hòa lẫn nước mắt – kiểu quay run tay kiểu phim nghệ thuật, đấm thẳng vào tim khán giả, biến nỗi đau bất lực thành bom cảm xúc nổ tung. Xem mà ngộp thở, kiểu trai nghèo chứng kiến gái yêu thành nô lệ tình dục của đại gia ấy.







